Em gái tôi bị t/:ai n/:ạ:;:n vào đúng ngày cưới của tôi, đám cưới và đám t::::a:ng diễn ra song song, ai ngờ xe hoa vừa đi được nửa đường bỗng xảy ra hiện tượng lạ
Chỉ cách vài tiếng trước khi đoàn xe hoa khởi hành, điện thoại tôi rung lên. Mẹ gọi, tiếng khóc nức nở trong cổ họng:
“Con ơi… cái Mai… nó bị m;;ất rồi con ơi…”
Mai là em gái út của tôi, đứa bư:ớng b;ỉnh nhưng thông minh, suốt ngày c;àu n:h;àu mà thương anh. Nó nói sẽ làm phù dâu, sẽ tung hoa, sẽ là người hét to nhất khi tôi h:;:;::ô:/n vợ. Bây giờ, nó…
Gia đình tôi r:ối l;o;;ạ;n. Nhưng bên nhà gái đã chuẩn bị xong, họ hàng hai bên đã tụ họp. Hủy cưới? Không kịp nữa. Sau một hồi tr;:a;nh c:ã:i, mẹ tôi nghẹn ngào gật đầu:
“Cưới. Nhưng để t::a:///ng song song. Về rồi đưa nó đi.”
Thế là trong lúc người ta mặc áo dài đỏ, phía sau nhà tôi là b;à;//n th://ờ lập vội, kh/::ói nh;a;///ng nghi ngút. Mùi tr:/ầ/m và mùi hoa cưới trộn lẫn vào nhau, n;:ồ;;ng n;//ặc, kh/;ó th/::ở.
Xe hoa lăn bánh lúc 8 giờ sáng. Tôi ngồi cạnh vợ, đầu óc trống rỗng. Cô ấy nắm tay tôi rất chặt, mắt ươn ướt. Tôi không còn cảm giác gì nữa, chỉ mong mau chóng làm xong, để được về bên em lầ;n cu::ối.
Nhưng đi được nửa đường, đến khúc cua qua khu ng:h:::ĩa t;//ra;:;ng cũ, đoàn xe đột nhiên dừng lại.
Tài xế xuống xe, nét mặt tr:/ắn/g b/:;ệ/ch… Đọc tiếp tại bình luận 👇👇
…Tài xế xuống xe, mặt trắng bệch, lắp bắp:
– “Không… không đi tiếp được… Có người chắn đường…”
Tôi và vài người đàn ông trong đoàn vội bước xuống. Trước mắt chúng tôi là một cô gái mặc váy trắng, đứng giữa đường, tóc dài xõa che kín mặt, hai tay buông thõng, trên ngực còn vấy máu.
Không ai dám bước tới. Gió bỗng nổi lên, cuốn những cánh hoa cưới rơi lả tả khắp mặt đường. Tôi bước lại gần, từng bước nặng trĩu. Đến khi chỉ còn cách vài mét… tôi nhận ra đó là Mai.
– “Mai…?”
Cô bé ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt tím tái. Cô không khóc. Chỉ nhìn tôi, rồi thì thầm:
– “Anh đi lấy vợ, sao không đợi em về…?”
Tôi đứng chết trân. Cả đoàn người phía sau lặng như tờ. Cô dâu tôi cũng bước xuống xe, run rẩy, đôi mắt mở lớn như không tin vào những gì mình đang thấy.
Mai tiến lại gần, giơ tay ra, nhẹ nhàng đặt lên ngực tôi:
– “Em lạnh… lắm…”
Tôi òa khóc, nhào tới ôm lấy em, nhưng cánh tay xuyên qua khoảng không. Cô bé dần dần tan vào làn gió, giọng nói vang vọng giữa không gian:
– “Cưới đi anh… Nhưng đừng quên em…”
**
Đám cưới hôm đó vẫn tiếp tục, nhưng mọi người đều không còn cười. Trong tấm ảnh cưới chụp vội ở sân chùa gần đó, giữa tấm hình long lanh ánh nắng, phía sau lưng tôi, là một bóng mờ trong chiếc váy trắng, đang cười rất buồn.
Sau này, mỗi năm đến ngày cưới, tôi đều về thắp hương cho Mai. Và đến tận bây giờ… đêm nào mưa lớn, tôi vẫn nghe tiếng gõ cửa khe khẽ và giọng em gái thủ thỉ:
– “Anh hai… em vẫn đợi được tung hoa cho anh…”