…Trên đường trở về, cách làng chỉ chưa đầy 2 cây số, một chiếc xe tải mất lái lấn làn. Mọi thứ xảy ra trong tích tắc. Tiếng phanh cháy đường. Tiếng người dân hô hoán. Khi người ta chạy đến, chỉ thấy chiếc xe máy nằm bẹp dúm dưới gầm xe tải, còn Lan và Bảo… nằm bất động bên vệ cỏ, tay vẫn nắm chặt tay.
Tin dữ về đến làng khiến cả xóm rúng động. Mẹ Bảo vừa nghe điện thoại đã ngã quỵ giữa sân. Ba Lan cầm bức ảnh cưới run run, không tin nổi:
— Không… không thể nào… Mai là ngày cưới mà…
Chiều hôm đó, nhà treo phông cưới trở thành nơi lập hai bàn thờ tạm. Hai chiếc áo cưới trắng tinh được đặt cạnh nhau, úa lệ. Người ta đi qua, chẳng ai nén được tiếng nấc. Trẻ con cũng thôi nô đùa, cả làng trầm mặc.
Lan và Bảo được chôn cất cạnh nhau, nơi cuối cánh đồng – chỗ hai đứa từng hứa sẽ dựng nhà, nuôi gà, trồng rau sống một đời bình dị.
Hôm đưa tang, trời đổ cơn mưa nhẹ. Mẹ Bảo cầm chiếc váy cưới chưa kịp mặc, run rẩy thốt lên trong nước mắt:
— Lan ơi… Bảo ơi… mai là ngày cưới rồi… mà sao hai con lại nằm đây thế này…
Một đám cưới thành tang lễ. Một tình yêu đẹp dở dang giữa đời.
Nhưng người ta tin, ở nơi xa kia, họ đã kịp làm lễ cưới, kịp nói lời yêu trong khoảnh khắc cuối cùng. Và bàn tay vẫn nắm chặt ấy… là lời thề không rời, dù là ở thế giới nào đi nữa.
🕊️ Một kết thúc buồn, nhưng đẹp – vì tình yêu không cần phải kéo dài trọn kiếp, chỉ cần trọn lòng.
👉 Bạn tin vào tình yêu sau cái chết chứ? Hãy chia sẻ suy nghĩ dưới bình luận.
![]()