Ngày bà cụ cầm theo đúng chai nước mắm rời khỏi căn biệt thự sau khi bị con dâu m-ỉa ma-i: “Ăn mặn đ;/ái khai” nhưng nào ngờ đúng 10 ngày sau bà trở về với tờ giấy đóng dấu đỏ rồi lạnh lùng thông báo…
Bà cụ Mão – mẹ chồng – sống cùng vợ chồng đứa con trai duy nhất trong căn biệt thự to tổ chảng giữa phố. Bà già rồi, quê mùa, ăn uống đơn sơ, mỗi bữa chỉ cần bát canh rau với chút nước mắm nguyên chất quê gửi.
Nhưng con dâu – Loan – thì khác. Cô ta là kiểu người “sang sang”, nói năng ch-ua n-goa, mỗi lần thấy mẹ chồng rót nước mắm, chan vào cơm nguội là lại ch;/ê b;/ai:
– Trời ơi, mẹ ơi, nhà này ăn đồ hữu cơ, chứ không phải kiểu “ăn mặn đ;/ái khai” như hồi xưa nữa đâu!
Lần đầu bà nhịn. Lần hai bà cười. Đến lần thứ ba, bà im lặng đứng dậy, tay cầm theo đúng chai nước mắm cũ kỹ – cái chai thủy tinh đã sứt mẻ mà bà vẫn giữ bao năm nay – rồi lặng lẽ rời khỏi biệt thự, không nói một lời.
Chồng cô hỏi mẹ đi đâu, Loan nhún vai:
– Đi cho sạch nhà. Chắc về quê than thở với mấy bà hàng xóm chứ gì.
Nào ngờ 10 ngày sau, khi Loan đang ngồi với bạn trong phòng khách thì mẹ chồng quay về cầm theo tờ giấy đóng dấu đỏ và rồi… 
