…bà ta run rẩy, hai mắt hoảng loạn, miệng mấp máy như không dám nói ra sự thật:
— Các… các cô… không biết gì thật sao? Cậu chủ… K’Phát… mất rồi. Mất từ ba năm trước…
Linh khuỵu xuống nền gỗ lạnh toát. Ly đứng không vững, tay bám chặt vào khung cửa, cổ họng nghẹn ứ:
— Bà nói cái gì… không thể nào… bọn tôi vẫn… vẫn ngủ chung với hắn mỗi đêm…
Bà giúp việc lắc đầu, nước mắt rơm rớm:
— Không phải cậu ấy… người các cô ngủ cùng… không phải là K’Phát…
Cả hai chị em chết điếng.
Bà ta run bần bật, nắm chặt lấy tay Ly:
— Hồi cậu ấy mất, tôi được lệnh không được rời khỏi dinh này, không được nói với ai… Mỗi đêm, có một người khác… được đưa vào từ cánh cửa sau, mặc áo choàng, đeo mặt nạ cao su, nằm vào giường… để thay thế.
Linh lắp bắp, giọng như nghẹt lại:
— Vậy… người bọn tôi ngủ cùng là ai? Là ai???
Bà giúp việc gào lên trong nước mắt:
— Tôi không biết! Tôi chỉ được lệnh chuẩn bị giường, đốt nến, mở máy phát giọng nói cũ của cậu Phát, rồi rời đi! Tôi không bao giờ nhìn mặt người đó… tôi cũng sợ lắm! Nhưng họ trả tôi rất nhiều tiền để giữ im lặng!
Ly và Linh như chết lặng. Cả hai nhìn nhau – bao nhiêu đêm ngủ cạnh một “bóng người” mà họ không hề nhận ra. Một người không bao giờ nhìn rõ mặt, không nói chuyện, chỉ thì thầm những câu kỳ lạ như bị ghi âm sẵn.
—
Ngay hôm sau, họ âm thầm lục tìm khắp căn biệt dinh. Sau nhiều giờ, Ly vô tình đạp phải một cánh cửa gỗ bí mật sau tấm rèm cổ. Đó là lối dẫn xuống tầng hầm.
Tầng hầm lạnh buốt, tối om và bốc mùi ẩm mốc. Trong ánh đèn pin chập chờn, hai cô phát hiện một căn phòng nhỏ lợp bằng đá, bên trong chất đầy mặt nạ cao su, quần áo nam, máy ghi âm cũ kỹ, và… một chiếc điện thoại bật dở dang với hàng trăm đoạn clip quay lén.
Trong một góc, có một khung ảnh lớn phủ vải đỏ. Khi Linh kéo tấm vải ra, cô gần như ngất xỉu:
Là ảnh chân dung của Ly – chị gái cô – được vẽ bằng than, đôi mắt to đen láy, nụ cười mỉm đầy rợn người.
Bên dưới ảnh, ghi bằng chữ run rẩy:
“Ta chỉ cần Ly… còn Linh là bản sao.”
Ly bật khóc.
—
Cảnh sát được gọi đến sau đó. Họ xác định kẻ đứng sau đêm đêm đóng giả K’Phát là em họ hắn – K’Long, người từng bị tâm thần nhẹ sau một tai nạn thời nhỏ. Gia đình giấu nhẹm, đưa vào viện điều dưỡng suốt nhiều năm, nhưng khi K’Phát qua đời, K’Long được thuê đóng thế để giữ lại “quyền lực” gia đình và ràng buộc món nợ cha mẹ Ly – Linh vay.
K’Long bị ám ảnh với hình ảnh của Ly từ khi còn nhỏ. Hắn vẽ cô suốt trong viện điều dưỡng, đòi được gặp, được “cưới” và khi được giao đóng giả anh họ, hắn thật sự tin rằng mình là K’Phát, là chồng của Ly – và cả Linh.
—
Câu chuyện gây rúng động cả vùng. Gia đình Ly – Linh sụp đổ vì sốc. Cha mẹ hai cô suy sụp đến mức phải rời bản đi nơi khác sống ẩn dật. Hai chị em rời khỏi căn biệt dinh, rời khỏi nơi từng giam giữ thanh xuân họ trong bóng tối và lừa dối.
Nhưng vết thương lòng thì còn mãi…
“Người ta có thể gán nợ bằng tiền, bằng đất… nhưng gán cả đời con gái, cả trái tim và danh dự chỉ để trả một món nợ — thì cái giá phải trả, đôi khi là cả một kiếp người.”
Nếu bạn muốn mình viết tiếp phần “hồi sinh”, nơi hai chị em bước ra khỏi bi kịch để tự cứu lấy cuộc đời mình, mình có thể giúp bạn phát triển phần 2 mang màu sắc chữa lành và hồi phục. Bạn muốn không?