Ngay giữa đám cưới, người phụ nữ kia run run chìa tờ giấy khai sinh, giọng nghẹn lại:
– Đây là con ruột của ông ấy, và tôi là vợ hợp pháp chưa hề ly hôn.
Cả hội trường lặng đi, tiếng nhạc ngưng bặt, mọi ánh mắt dồn về phía mẹ chồng tôi và “chú rể”. Khuôn mặt bà tái mét, còn ông ta bối rối chối quanh, rồi bất ngờ quỳ xuống van xin:
– Anh chỉ vì khó khăn mới che giấu, anh thật lòng yêu em!
Nhưng chưa kịp nói thêm, đứa trẻ kia bỗng òa khóc, chỉ tay vào ông ta:
– Mẹ ơi, đêm nào con cũng thấy bố đi với bà này, con sợ lắm…
Lời ngây thơ ấy như lưỡi dao cắt nát bữa tiệc. Họ hàng hai bên nhốn nháo, người thì trách móc, người thì kéo mẹ chồng tôi ra ngoài.
Bà ngất lịm ngay trước cửa hội trường. Đêm đó, tôi nằm mơ thấy cha chồng quá cố về, gương mặt ông đầy u buồn, chỉ khẽ lắc đầu rồi biến mất vào bóng tối.
Sau hôm ấy, mẹ chồng như người mất hồn, bán vội căn nhà riêng, dọn về ở cùng chúng tôi, không nhắc gì thêm đến chuyện tái hôn.
Tôi chỉ thở dài: cái giá của sự dại dột tuổi già không chỉ bằng tiền, mà còn bằng danh dự và bình yên cả gia đình.