Bố ơi! Mới hôm qua con gọi điện bố mẹ còn bảo bão không ảnh hưởng đến chỗ mình, vậy mà sáng nay chúng con bàng hoàng nghe tin mẹ thì nguy kịch nhập viện c;/ấp c-ứu, còn bố thì đã ra đi mãi mãi, nhà mình cũng chẳng còn để tổ chức đám t-ang, chúng con ở xa chẳng về kịp thì lại nghe thêm tin dữ…
“Bố ơi…!
Mới hôm qua thôi, con còn gọi điện về, bố mẹ vẫn cười bảo:
– “Bão ngoài kia chứ có ảnh hưởng gì đến chỗ mình đâu con, cứ yên tâm làm việc…”
Con nghe mà nhẹ nhõm, còn dặn mẹ nhớ giữ sức, dặn bố tối nay đừng ra vườn nữa kẻo lạnh. Con đâu ngờ được… chỉ một đêm sau, mọi thứ đổ sụp.
Sáng nay thức dậy, điện thoại con rung liên tục. Mở ra… tin nhắn từ người hàng xóm:
– “Về ngay đi, nhà mình gặp n-ạn lớn rồi!”
Con bàng hoàng. Bấm gọi về thì chỉ nghe tiếng hàng xóm nghẹn lại:
– “Mẹ con đang nguy kịch, nhập viện cấp cứu… còn bố… bố thì ra đi mãi mãi rồi con ơi…”
Tai con ù đặc. Con không tin nổi. Mới hôm qua còn nghe giọng bố, mà giờ…
Họ nói cơn bão đêm qua kéo theo lũ quét, cuốn trôi cả một góc nhà, đồ đạc tan ho-ang. Đến cả chỗ dựa cuối cùng để làm đám tang cho bố cũng không còn. Bố nằm đó, lạnh lẽo giữa căn nhà xộc xệch, mà mẹ thì trên giường bệnh giành giật từng hơi thở.
Con muốn lao về ngay nhưng đường sạt lở, vé tàu xe đều bị h-ủy. Con nhìn hai bàn tay run rẩy mà chỉ biết gào trong vô vọng.
Đúng lúc đó, điện thoại reo lần nữa. Giọng người anh cả đứt quãng thông báo tiếp tin d-ữ:
– “Em ơi… em phải thật bình tĩnh nhé… 
