“Thứ đà//n bà không biết đ//ẻ”… chỉ nói đúng câu đó chồng bà Hồng bỏ đi biệt tích suốt 30 năm để giờ ông phải hối hận 👇
Ngày ấy, khi bà Hồng sinh bé gái thứ hai, niềm vui trong lòng chưa kịp trọn vẹn thì đã phải hứng chịu nhát dao lạnh lẽo từ chính người chồng đầu gối tay ấp. Ông ta nhìn bà với ánh mắt đầy khinh miệt, buông đúng một câu:
“Thứ đà/n bà không biết đ//ẻ”
Rồi dứt áo ra đi, để lại người vợ trẻ cùng hai đứa con đỏ hỏn. Bà Hồng gồng mình vừa làm cha vừa làm mẹ. Ban ngày cấy thuê, tối đến may vá, từng đồng chắt chiu để mua sữa, mua sách cho các con. Có những đêm mưa gió, bà ngồi vá chiếc áo rách dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt. Nhưng nhìn hai con gái ngủ ngon lành, bà lại siết chặt đôi tay, tự nhủ:
“Dù thế nào mẹ cũng phải nuôi các con nên người.”
Thời gian lặng lẽ trôi, những ngày cơ cực nối dài bằng mồ hôi và nước mắt. Hai cô con gái, thấu hiểu sự hi sinh của mẹ, chẳng bao giờ kêu than. Các em học dưới ánh đèn vàng vọt, học bằng ý chí trả ơn mẹ, và học bằng nỗi uất nghẹn vì bị gọi là “con nhà không có cha”.
Rồi một ngày, sau 25 năm, tin vui đến: cả hai đều đỗ bác sĩ nội trú – niềm mơ ước của biết bao người. Hôm nhận giấy báo, bà Hồng ôm chặt con, mái tóc đã bạc trắng, khóe mắt rưng rưng hạnh phúc.
Nhưng chưa kịp vui trọn vẹn, người đàn ông năm xưa xuất hiện.
Giờ ông ta đã già, nghèo túng, chẳng còn nơi nương tựa. Ông tìm đến, đứng trước cổng nhà, giọng run run…( còn tiếp 👇)
…ông ta lắp bắp gọi:
– Hồng…! Các con… Bố đây… bố về rồi…
Nghe tiếng gọi, bà Hồng chết lặng. Ba mươi năm trước, cũng cái giọng ấy, cũng đôi mắt ấy – nhưng ngày đó ông ta ngoảnh lưng bỏ đi, để lại bà ngập trong tủi nhục. Giờ tóc ông bạc trắng, dáng gầy gò, đôi bàn tay run rẩy bấu vào cánh cổng như người chết đuối vớ được chiếc phao.
Hai cô con gái từ trong nhà bước ra, mặc áo blouse trắng vừa tan ca trực. Nhìn thấy ông, họ thoáng sững sờ. Người đàn ông từng bị họ coi như không tồn tại, giờ đứng ngay trước mặt.
Ông ta rưng rưng:
– Bố sai rồi… ba mươi năm nay, một ngày cũng không yên giấc. Các con tha thứ cho bố… cho bố được ở bên mẹ…
Không khí đặc quánh. Bà Hồng lặng im, đôi mắt khắc khổ nhìn qua cánh cổng sắt. Tất cả ký ức đau đớn ùa về: lời sỉ nhục, những đêm đói rét, những giọt nước mắt tủi hờn khi bế con thơ trên tay.
Bà nghẹn giọng:
– Ông gọi ai là “con”? Hai đứa này lớn lên đâu nhờ ông một đồng sữa, một hạt gạo. Ông bỏ đi, thì coi như đã chết từ ngày ấy rồi!
Ông già run rẩy, khuỵu gối xuống đất:
– Tôi biết mình không xứng. Nhưng cho tôi được nhìn các con một lần thôi… chỉ một lần…
Hai cô gái nhìn nhau, ánh mắt đầy giằng xé. Một người quay đi, còn một người nghẹn ngào:
– Bố à, chúng con là bác sĩ, cứu người không phân biệt ai. Nhưng với mẹ, nỗi đau này không thể xoá. Nếu bố thật sự hối hận… hãy đi đi, đừng để mẹ phải khóc thêm một lần nào nữa.
Ông ta bật khóc như một đứa trẻ, lặng lẽ quay lưng bước đi, bóng dáng run rẩy khuất dần trong chiều muộn.
Bà Hồng ngồi phịch xuống ghế, nước mắt lăn dài. Bà không biết đó là sự trừng phạt dành cho ông – hay cũng là vết sẹo không bao giờ khép lại trong trái tim mình.