Sinh ra trong một gia đình Công giáo, sang Mỹ theo diện tỵ nạn lúc mới 13 tuổi, Hoàng Duy Hùng sớm tỏ ra là một người chống cộng triệt để, sau khi tốt nghiệp với mảnh bằng luật sư. Đích nhắm tới rất rõ:
Trở thành một chính trị gia trong dòng chính khi ứng cử và thành công trong vai trò nghị viên thành phố sau nhiều năm sát vai cùng với cộng đồng người Việt tại Houston Texas. Dùng chiêu bài chống cộng một cách cực đoan, Hoàng Duy Hùng nhận được nhiều thiện cảm trong cộng đồng người Việt vào những năm đầu tiên, nhưng dần dần với cách ứng xử thiếu kềm chế, Hoàng Duy Hùng ngày càng sa đà vào danh phận hơn là chủ tâm theo đuổi con đường tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.
Nếu nói về Hoàng Duy Hùng người Việt hải ngoại nào quan tâm đến thời cuộc đều biết qua tiểu sử của Hùng, một tiểu sử khiến nhiều người bất ngờ vì mặt trái, mặt phải của nó choảng nhau không nhân nhượng. Hùng từng về Việt Nam tranh đấu bạo động nhằm lật đổ chính quyền, bị bắt và bị giam giữ 15 tháng, sau khi ra tù và trở về Mỹ, Hùng tiếptục phục vụ cho mục tiêu lật đổ chính phủ Việt Nam nên năm 2001 tiếp tục về Việt Nam một lần nữa với mục đích đánh bom tại Sài Gòn và Cần Thơ nhưng không thành và đây là lần cuối cùng Hoàng Duy Hùng dấn thân vào con đường bạo động.
Có lẽ dòng máu chính trị trong thân thể không chịu ngừng chảy, về Mỹ lần này Hùng bắt đầu có những diễn biến khác sau hai lần thất bại. Ông ta thay đổi lập trường từ bạo động sang tranh đấu bất bạo động. Cách thức mà Hùng chọn là quay ngoặt lại cách làm của mình trước đây và chọn sự thân thiện với Việt Nam thay vì đối kháng.
Hùng cùng với Thị trưởng Houston thu xếp cuộc nói chuyện với Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Thanh Sơn, cũng như buổi đối thoại giữa Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn với cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. Tháng Ba 2013, Hoàng Duy Hùng là một thành viên trong đoàn nghị viên Hội đồng thành phố Houston đến thăm Việt Nam theo lời mời của Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn.
Bắt đầu từ đây, thay vì giải thích để tìm sự đồng thuận từ cộng đồng người Việt tại Houston, nơi anh ta và gia đình sinh sống, Hoàng Duy Hùng “quay xe” một cách đáng kinh ngạc, anh ta mắng mỏ những ai chống lại con đường anh ta chọn, lên tiếng bảo vệ mọi chính sách của Đảng Cộng sản Việt Nam và móc nối với nhiều Việt kiều làm ăn với Hà Nội.
Những tưởng anh ta sẽ đóng cửa nhà để làm tôi tớ cho Hà Nội, nhưng với Việt Nam anh ta là một con cờ khá quan trọng để lũng đoạn người Việt ở nước ngoài. Bằng quá khứ chống cộng với thành tích không thể gọi là nhỏ, cộng với bằng cấp mà anh ta có được, người nhẹ dạ và chưa hiểu Cộng sản có thể tin tưởng vào con đường anh ta đang đi và không ngần ngại đi theo nếu được móc nối. Con cờ này tuy công khai và “trơ trẽn” nhưng Hà Nội không cần điều đó, họ chỉ cần lấy khuôn mặt Hoàng Duy Hùng ra để chứng minh rằng Nghị quyết 36 đã thành công và những người theo họ sẽ được tưởng thưởng.
Sau vài năm về Việt Nam diễn tuồng “tay bắt mặt mừng” với người anh em cộng sản, Hùng cảm thấy lợi lộc khi về nước lớn hơn những gì mà anh ta cố gắng đạt được ở Mỹ. Mặc dù nắm bằng luật sư trong tay, nhưng anh ta biết rằng người Việt không ai tin một luật sư thiếu kinh nghiệm tranh cãi như anh. Còn cộng đồng người bản xứ thì, xin lỗi, anh chỉ là một trí thức trở cờ không đáng cho người Mỹ đặt cược trong tay của một luật sư chưa thắng một case nào trong suốt những năm dài ở Mỹ.
Không ai biết Bộ Ngoại giao Việt Nam đã bỏ ra bao nhiêu tiền để mua đứt Hoàng Duy Hùng trở cờ, nhưng người theo dõi con đường anh ta đang đi biết rõ anh ta chỉ là một thành phần bất hảo trong cộng đồng tranh đấu. Cái bất hảo của anh ta làm xấu mặt hay ít ra tạo rất nhiều dấu hỏi cho những người đấu tranh trong hay ngoài nước. Cái kết quả bất ngờ này xứng đáng cho món tiền mà Nguyễn Thanh Sơn bỏ ra để tiêu diệt một tay lưu manh chính trị.
Rất nhiều người ngạc nhiên khi hai ngày trước đây trên YouTube, một video clip có cảnh Hoàng Duy Hùng ăn mặc đơn giản, đi dép lẹp xẹp, mang theo một ba lô nhỏ, được ba công an an ninh phi trường (có một người mặc thường phục) làm thủ tục xuất cảnh.
Một số người cho rằng Hùng bị “trục xuất” về Hoa Kỳ, và bị công an “áp tải” ra tận máy bay. Tuy nhiên, điều này chưa được xác thực, và ngay trong đoạn clip này cũng không thể hiện rõ điều đó.