Cô dâu đang phát biểu bỗng ng;/ất xỉu ngay giữa lễ cưới khi nhìn thấy vết bớt son trên tay mẹ chú rể, thật không ngờ đây chính là người phụ nữ năm xưa đã làm chuyện tà/y trờ/i…
Tiếng nhạc cưới rộn ràng vang lên, sảnh tiệc lớn như một giấc mơ được dát vàng. Diễm – cô dâu trẻ, bước đi trên thảm đỏ, nắm tay Minh.
Bên dưới sân khấu, mọi người đang vỗ tay, cười nói. Mẹ Minh – một người phụ nữ quý phái, hiền hậu, đứng lên nhẹ nhàng sửa lại khăn voan cho Diễm, ánh mắt đầy tình cảm:
“Con xinh lắm… từ giờ gọi mẹ là mẹ nhé.”
Diễm mỉm cười, nhưng tim cô lạ lắm. Có cái gì đó… nghèn nghẹn.
Từ lần đầu gặp bà – mẹ Minh, cô đã thấy gì đó thân quen. Cái dáng đi nhẹ, cái giọng trầm khàn, ánh mắt… tất cả khiến cô nhói lòng. Nhưng cô gạt đi – có thể do xúc động thôi. Cô đâu ngờ… sự thật sắp đâm xuyên qua tất cả những gì cô đang cố gìn giữ.
Tiếng MC vang lên: “Xin mời cô dâu chú rể chuẩn bị trao nhẫn!”
Diễm đưa tay đón chiếc nhẫn từ bé gái cầm nhẫn – thì chiếc khăn tay nhỏ lấp ló từ ví tay của mẹ chú rể rơi xuống đất.
Cô lao xuống, giật chiếc khăn từ tay người phụ nữ.
“Chiếc khăn này… sao bà có được?” – Giọng cô ru;/n lên.
Người phụ nữ tái mặt, định giật lại thì làm lộ ra vết bớt đỏ trên tay. Nhưng không, bà khựng lại. Và rồi Diễm quá số//c ng/ất tại chỗ. Chú rể s;;ửng s;;ốt. Khách mời đứng bật dậy. Hóa ra… 
