Mẹ vợ ở tận miền Trung ra Hà Nội chăm cháu, mới được 1 ngày, hôm sau bà đã phải xách đồ về vì câu nói của con rể
Mẹ tôi về rồi, tôi chỉ biết ngồi khóc. Sau khi biết tôi sinh con, mẹ tôi đã thu xếp việc nhà cửa để lên chăm con chăm cháu. Bà mới vừa lên hôm qua thì sáng nay đã xách đồ về.
Tôi xuất thân ở quê, lấy chồng thành phố. Vì nhà chồng đông người lại có điều kiện nên ngay sau cưới chúng tôi mua nhà ở riêng.
Khi tôi mang bầu sắp đến ngày sinh, chồng tôi có nói vì bà nội vẫn bận đi làm nên anh sẽ thuê người chăm sóc tôi trong kì ở cữ. Nhưng tôi nói mẹ mình sẽ thu xếp việc nhà để lên chăm tôi tầm một tháng.
Anh nói “mẹ lên chơi thì được chứ anh không muốn phiền bà” nhưng vì đó là mong muốn của tôi nên anh đồng ý.
Tôi sinh được ba ngày thì mẹ tôi lên. Nghĩ đến cảnh những ngày tới có mẹ đẻ chăm tôi mừng đến rơi nước mắt. Nhưng ngày vui quá ngắn ngủi. Hôm mẹ lên, sữa tôi vẫn chưa về, thằng bé khóc trong khi tôi pha sữa. Mẹ tôi bế cháu, vừa dỗ vừa vờ mắng.
Ai ngờ hành động tiếp theo của bà khiến chồng tôi n;ó;ng mắt, anh nói ngay 1 câu khiến mẹ lặng lẽ gạt nước mắt, vào phòng dọn đồ ngay đêm hôm ấy… Xem tiếp tại bình luận


…Mẹ tôi đang bế cháu, dỗ dành:
– “Nín đi con, để bà pha sữa cho, ngoan nào…”
Bà vừa đưa bình sữa lại gần miệng thằng bé, chồng tôi đi ngang qua nhìn thấy. Anh cau mày, buông thẳng một câu:
– “Mẹ không biết gì thì đừng có động vào. Trẻ con đâu phải thích là cho uống được.”
Không khí trong phòng đông cứng lại. Tôi ngồi trên giường, sững sờ nhìn cảnh ấy. Mẹ tôi đứng lặng vài giây, mắt hoe đỏ. Bà không nói thêm nửa lời, chỉ khẽ đặt cháu xuống nôi, lặng lẽ bước vào phòng trong. Đêm hôm đó, tôi nghe tiếng va chạm nhẹ, tiếng kéo vali, tiếng sụt sùi nghẹn ngào.
Sáng hôm sau, khi tôi vừa thức dậy, mẹ đã gọn gàng đồ đạc, xách túi ra cửa. Bà chỉ nói một câu, giọng run run:
– “Con ở lại giữ gìn sức khỏe, chăm cháu cho tốt… mẹ về.”
Rồi bà quay đi thật nhanh, chẳng dám ngoái lại.
Cánh cửa khép lại, tôi ngồi phịch xuống, nước mắt trào ra. Tôi muốn chạy theo, muốn giữ mẹ lại, nhưng thân thể yếu ớt, lại thêm ánh nhìn khó chịu của chồng, khiến cổ họng tôi nghẹn ứ, không thốt nên lời.
Từ giây phút đó, tôi thấm thía rằng: làm con gái, lấy chồng xa, có những lúc chẳng còn được quyền khóc dựa vào vòng tay mẹ nữa…