Gi//ận con gái vì lấy trai nông thôn ngh//èo, bố mẹ chỉ cho đúng 2 con lợn rừng làm của hồi môn. 5 năm sau mới đến thăm con, ông bà ch//ết lặ/ng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt…
Ngày Hạ thông báo muốn kết hôn, cả nhà cô như rơi vào cơn bão. Bởi người cô chọn – Lâm – chỉ là một chàng trai nông thôn nghèo, sống cách thành phố gần 200km. Nhà anh chẳng có gì ngoài vài sào đất và một căn nhà cấp bốn xập xệ.
Mẹ Hạ gi//ận tím mặt:
– Con học đại học, có việc làm tử tế, sao lại chọn một người như nó? Con nghĩ tương lai sẽ thế nào?
Hạ cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định:
– Con yêu anh ấy. Anh ấy hiền, chịu khó. Con tin hai đứa sẽ xây dựng được cuộc sống tử tế.
Bố Hạ không nói nhiều, chỉ đưa ra một câu lạnh lùng:
– Nếu con đã chọn… thì đó là quyết định của con. Nhà này không cấ//m, nhưng cũng không ủng hộ.
Ngày cưới, gia đình Hạ chẳng mấy vui vẻ. Của hồi môn mà bố mẹ cô cho chỉ vỏn vẹn hai con lợn rừng giống – thứ mà họ coi như “đủ lễ nghĩa”, nhưng ai cũng hiểu đó là cách thể hiện sự không hài lòng.
Hạ nhìn đôi lợn rừng, sống mũi cay xè. Nhưng Lâm chỉ nắm tay cô, cười hiền:
– Không sao đâu em. Mình ng//hèo rồi sẽ cố gắng làm giàu. Quan trọng là vợ chồng mình thương nhau.
Cuộc sống những năm đầu hôn nhân vô cùng ch/ật vậ/t. Mưa b/ão cuốn trôi chuồng trại, anh chị phải đi làm thuê để sửa lại. Có lúc trong nhà chẳng còn nổi 100 nghìn. Nhưng không ngày nào Hạ h/ối hậ/n. Lâm đúng như cô tin tưởng: hiền lành, làm việc quần quật cả ngày mà không một lời than.
5 năm trôi qua, bố mẹ cô không hề một lần đến thăm.
Một phần vì gi//ận, phần khác họ tin con gái chắc đang sống kh/ổ cự/c – điều mà họ không muốn nhìn.
Đến năm thứ năm, trong một lần họp lớp đại học, bạn thân của Hạ vô tình kể về cuộc sống của cô:
– Cô chú không biết gì sao?
Bố mẹ Hạ thoáng sữn/g s/ờ. Trên đường về, mẹ cô nhìn chồng:
– Ông… hay ta xuống thăm con bé một chuyến?
Ông không trả lời, nhưng hôm sau chính ông là người lái xe.
Trên suốt quãng đường hơn 200km, cả hai im lặng. Trong đầu họ vẫn tưởng tượng cảnh con gái sống trong căn nhà cũ nát, lam lũ, khổ sở. Mẹ Hạ chuẩn bị sẵn mấy túi quà, định bụng giúp đỡ nếu con khó khăn.
Thế nhưng khi đến nơi, chính ông bà lại là người phải s/ững s/ờ… đọc tiếp dưới bình luận ![]()