Mẹ chồng sắp cưới dẫn cả họ vào nhà tôi, và quát :”Đứng đó làm gì ?Mau vào nấu cơm, mua cái gì ngon ngon vào ko đừng có tr/ách”…Tôi chỉ “vâng” một tiếng rồi làm một việc khiến tất cả sững sờ ….
Tôi đang lau lại nền nhà thì tiếng cổng sắt “rầm” một cái, mạnh đến mức tôi giật bắn người. Chưa kịp bước ra thì mẹ chồng đã dẫn cả họ vào thẳng sân như thể nhà tôi là nhà của bà. Đi đầu là bà, sau lưng là ba cô dì, hai ông cậu, thêm mấy đứa cháu chạy nhốn nháo, tiếng nói cười ầm ĩ.
Bà vừa bước qua bậc cửa đã quát thẳng mặt tôi, không cần chào hỏi:
— Đứng đó làm gì? Mau vào nấu cơm. Tụi tao đói rốt!
Tôi chết lặng. Không phải vì câu quát, mà vì cách bà gọi tôi như kẻ ở. Tôi nhìn qua chồng—anh Thành—đang lúng túng đứng nép góc nhà, tay cầm điện thoại, mặt cúi gằm. Anh không nói gì. Không một lời.
Mấy người họ hàng bắt đầu ngồi xuống ghế, tự nhiên như đi ăn cỗ. Có người còn ngó nghiêng:
— Nhà mới nhìn cũng được đó, chắc tốn dữ ha?
Một cô dì cười hề hề:
— Mà có bếp gas không? Nấu nhanh lên nghen, tụi này đi từ sáng!
Tôi nghe tim mình đập thình thịch. Căn nhà này là tôi đứng tên, tiền tôi tích góp, cộng với một khoản vay ngân hàng tôi đang trả từng tháng. Chưa một lần nào họ bước chân vào mà có lời tử tế. Vậy mà hôm nay, kéo cả họ đến, bắt tôi nấu cơm như một nghi thức “ra mắt” người làm dâu.
Tôi vẫn đứng yên. Mẹ chồng trừng mắt:
— Mà/y nghe không? Cần ta/0 nhắc lần hai hả?
Lúc đó, tôi bỗng bình tĩnh lạ thường. Tôi không vào bếp. Tôi đi thẳng đến kệ giày, mở ngăn kéo lấy xấp giấy tờ đã chuẩn bị sẵn từ tuần trước. Tôi bước ra giữa phòng khách, đặt mạnh lên bàn.
— Đây. Con không nấu cơm. Hôm nay con nói chuyện rõ ràng.
Cả phòng im bặt.
Anh Thành ngẩng lên, mắt hoảng hốt:
— Em… em làm gì vậy?
Tôi nhìn thẳng mẹ chồng, giọng đều đều nhưng đủ sắc:
— Mẹ và mọi người muốn ăn cơm, thì gọi trước, xin phép trước. Còn nếu tới để ra lệnh, thì con mời về.
Mẹ chồng đỏ mặt, đứng phắt dậy:
— Mày hỗn! Nhà này nhà con ta/0!
Tôi gằn từng chữ, lạnh như nước:
— Nhà này đứng tên con. Và con có thứ khiến tất cả sững sờ đây.
…..Quý độc giả xem thêm tại bình luận ![]()
…Tôi mở xấp giấy tờ ra, đẩy về phía mẹ chồng.
Trên cùng là giấy đăng ký kết hôn… chưa ký.
Dưới đó là hợp đồng mua bán căn nhà – người đứng tên duy nhất là tôi.
Và cuối cùng là một tờ giấy thỏa thuận hôn nhân mà luật sư đã chuẩn bị sẵn từ tuần trước.
Cả phòng bắt đầu xì xào.
Mẹ chồng cầm tờ giấy lên, mắt nheo lại đọc từng dòng. Rồi bà ngẩng lên, giọng cao vút:
— Cái gì đây?
Tôi bình tĩnh:
— Là thỏa thuận sau cưới. Nếu con làm dâu, mọi chi tiêu trong nhà này do con quyết định. Ai đến chơi phải báo trước. Không có chuyện kéo cả họ đến rồi bắt con nấu nướng như người giúp việc.
Một bà cô bật cười khẩy:
— Con dâu mà ra điều kiện với mẹ chồng hả?
Tôi nhìn thẳng:
— Không. Con chỉ đặt ranh giới cho nhà của mình.
Anh Thành lúc này mới bước lại, giọng run run:
— Em… làm vậy mẹ anh buồn…
Tôi quay sang anh:
— Anh thấy từ nãy đến giờ mẹ anh nói gì với em chưa?
Anh im lặng.
Tôi tiếp:
— Em không sợ nghèo, không sợ khó. Nhưng em không lấy chồng để trở thành người bị sai khiến trong chính nhà mình.
Không khí trong phòng nặng như đá.
Mẹ chồng đập mạnh tờ giấy xuống bàn:
— Nếu vậy thì khỏi cưới!
Tôi gật đầu ngay:
— Con cũng nghĩ vậy là tốt nhất.
Cả họ sững sờ.
Không ai nghĩ tôi nói câu đó dễ dàng đến vậy.
Anh Thành hoảng hốt:
— Em… em nói thật à?
Tôi nhìn anh, giọng bình tĩnh:
— Em đã đợi anh lên tiếng bảo vệ em. Nhưng anh không nói một lời. Nếu hôm nay em im, sau này em sẽ phải im cả đời.
Ngoài sân, gió thổi làm cánh cổng sắt kêu kẽo kẹt.
Mấy người họ hàng nhìn nhau, bắt đầu đứng dậy lục tục ra về. Không còn ai nhắc đến chuyện ăn uống nữa.
Mẹ chồng vẫn đứng đó, mặt đỏ bừng vì tức.
Còn tôi… chỉ lặng lẽ cầm lại xấp giấy tờ, đặt gọn vào ngăn kéo.
Đó là lần đầu tiên trong đời,
tôi hiểu rằng im lặng để giữ hòa khí đôi khi chính là cách nhanh nhất khiến mình mất luôn cả cuộc đời.