Mẹ chồng bất ngờ mời 15 vị khách đến nhà nhưng chỉ dúi cho con dâu đúng 100 nghìn đồng đi chợ. Đến giờ ăn, cô vẫn mỉm cười bưng mâm cơm lên trước ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả. Chỉ vài phút sau, cả căn nhà lặng đi khi sự thật phía sau bữa cơm ấy được phơi bày…
Nếu nói về mẹ chồng tôi, người ngoài nhìn vào sẽ bảo bà “khó tính một chút thôi”. Nhưng chỉ có người sống chung mới hiểu, cái “một chút” ấy đôi khi đủ để bóp nghẹt người khác.
Tôi về làm dâu nhà chồng được hơn một năm. Không phải là quá lâu, nhưng cũng đủ để tôi hiểu rằng, trong mắt mẹ chồng, tôi chưa bao giờ là “người nhà” đúng nghĩa. Tôi chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ, gia đình bình
Chồng tôi hiền, nhưng hiền quá. Anh thương tôi, tôi biết, nhưng mỗi lần có mâu thuẫn giữa tôi và mẹ, anh luôn chọn cách im lặng. Mà sự im lặng ấy… nhiều khi còn đau hơn cả việc đứng về phía mẹ.
Hôm đó là một ngày cuối tuần, trời nắng oi ả. Tôi vừa dọn dẹp xong nhà cửa thì mẹ chồng gọi từ trong phòng ra, giọng vẫn cái kiểu lạnh tanh quen thuộc:
“Chiều nay nhà có khách.”
Tôi “dạ” một tiếng, nghĩ chắc vài ba người họ hàng thân thiết. Chuyện đó cũng không lạ, vì nhà chồng tôi khá đông họ.
Nhưng câu tiếp theo của bà khiến tôi khựng lại:
“Khoảng mười lăm người. Toàn khách quan trọng. Con đi chợ nấu nướng cho đàng hoàng.”
Tôi hơi choáng, nhưng vẫn gật đầu. Mười lăm người không phải ít, nhưng nếu chuẩn bị kỹ, vẫn xoay xở được.
Tôi đang định hỏi thêm xem nên nấu những món gì thì bà đã rút từ trong túi áo ra một tờ tiền… đặt xuống bàn.
“Mẹ đưa con tiền đi chợ đây.”
Tôi nhìn xuống.
Một tờ… một trăm nghìn.
Tôi tưởng mình nhìn nhầm.
“Dạ… mẹ đưa con bao nhiêu ạ?” — tôi hỏi lại, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Một trăm nghìn. Thiếu gì thì tự bù vào. Nhà này đâu phải lúc nào cũng dư dả để mà bày vẽ.”
Tôi chết lặng.
Một trăm nghìn… cho mười lăm người?
Chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy vô lý.
Tôi định nói, nhưng nhìn ánh mắt của bà, tôi biết — nói cũng vô ích. Với bà, đây không phải là chuyện tiền bạc, mà là một cách thử thách… hoặc đúng hơn, là làm khó tôi.
“Con hiểu rồi ạ.” — tôi nói, nuốt hết những lời định phản kháng xuống cổ họng.
Tôi cầm tờ tiền, bước ra ngoài.
Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: “Bà muốn mình bẽ mặt.”
—
Tôi đi chợ mà lòng nặng trĩu.
Một trăm nghìn, nếu khéo léo lắm thì chỉ đủ nấu một bữa cơm đơn giản cho 3–4 người. Còn đây là mười lăm người, lại còn “khách quan trọng”.
Tôi đứng giữa khu chợ đông đúc, nhìn quanh mà thấy bất lực.
Nếu tôi không làm gì, thì tối nay tôi sẽ là người bị chê cười. Không chỉ tôi, mà cả gia đình tôi ở quê cũng sẽ bị lôi ra so sánh.
“Mẹ nó dạy kiểu gì mà nấu ăn kém thế.”
“Tưởng lấy được chồng khá giả thì giỏi giang lắm, ai ngờ…”
Tôi gần như nghe thấy trước những lời đó.
Nhưng nếu tôi bỏ tiền túi ra bù vào… thì chẳng khác nào chấp nhận cái cách đối xử này là bình thường.
Tôi đứng lặng rất lâu.
Rồi tôi quyết định.
“Được. Bà muốn thử mình… thì mình cũng không thể để bà muốn làm gì thì làm.” …Phần 1 đã hết…
Phần 2: Sự thật sau mâm cơm “sang chảnh”
Tôi cầm 100 nghìn đồng mua đúng ba thứ: hai cân gạo ngon, một ít hành lá và một rổ khoai tây sút giá rẻ ở góc chợ. Số tiền còn lại, tôi cất thẳng vào ví. Thay vì đi mua thịt cá, tôi rút điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại, giọng bình thản đến lạ lùng.
Chiều hôm đó, đúng 6 giờ, căn nhà chật kín người. Đúng như mẹ chồng nói, 15 vị khách toàn là những người có vai vế trong dòng họ, ăn mặc lịch sự, sang trọng. Mẹ chồng tôi đon đả tiếp khách, thi thoảng lại liếc nhìn vào bếp với ánh mắt dò xét, nửa như chờ đợi trò hay, nửa như đắc ý. Chồng tôi thì khép nép ngồi một góc, thi thoảng nhìn vợ ái ngại nhưng chẳng dám ho he nửa lời.
Đến giờ ăn, tôi mỉm cười nhẹ nhàng bước ra, bưng lên một mâm cỗ khiến tất cả những người ngồi đó đều phải tròn mắt ngỡ ngàng.
Trên mâm không phải cơm rau đạm bạc, mà là những khay lẩu buffet hải sản vô cùng cao cấp: tôm hùm mini, bò Mỹ ba chỉ, cá hồi phi lê, nấm kim châm sạch và đủ loại rau củ tươi ngon. Mùi nước lẩu Thái chua cay, thơm lừng mùi cốt dừa bay nghi ngút khắp phòng khách.
Mẹ chồng tôi sững sờ. Gương mặt bà biến sắc từ đắc ý sang kinh ngạc, rồi chuyển dần sang tái mét. Bà lắp bắp: “Con… con lấy đâu ra tiền mà bày vẽ thế này?”
Mấy vị khách thích thú khen ngợi: “Trời ơi, dâu trưởng nhà bác chu đáo quá! Thời buổi này chuẩn bị được mâm tiệc thế này mất công, mất tiền lắm đây.”
Tôi vẫn giữ nụ cười đúng mực, lễ phép mời mọi người dùng bữa. Cả nhà bắt đầu nhập tiệc, ai cũng tấm tắc khen ngon. Chỉ riêng mẹ chồng tôi là đứng ngồi không yên, bà nhai miếng thịt mà như nhai sỏi, ánh mắt nhìn tôi vừa giận dữ vừa đầy nghi ngờ. Bà chắc mẩm tôi đã ấm ức mà bấm bụng rút tiền túi, hoặc tiền của con trai bà ra để “sĩ diện”.
Sự thật phơi bày
Khi bữa ăn gần kết thúc, một người bác lớn tuổi trong họ gật gù bảo: “Bữa này chắc cũng phải vài ba triệu. Thím cả sướng nhé, có cô con dâu biết lo toan, lại được thím tâm lý, chi tiền đậm cho con dâu đi chợ.”
Đến lúc này, tôi từ tốn đứng dậy, cúi đầu chào mọi người rồi rút trong túi tạp dề ra một phong bì nhỏ, đặt nhẹ nhàng lên bàn trước mặt mẹ chồng. Bà giật mình, nghiêm giọng hỏi: “Cái gì đây?”
Tôi dõng dạc, giọng nói đủ lớn để cả 15 vị khách đều nghe rõ:
“Dạ, con gửi lại mẹ 100 nghìn đồng tiền đi chợ hồi sáng ạ. Con không dùng đến một đồng nào.”
Cả phòng ăn bỗng chốc lặng đi. Tiếng cười nói tắt ngấm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tờ tiền xanh mệnh giá 100 nghìn vừa được rút ra khỏi phong bì.
Một người cô họ sử sốt lên tiếng: “Cháu nói cái gì cơ? Mâm cỗ này… mà không dùng đến 100 nghìn của mẹ chồng? Thế tiền ở đâu ra?”
Tôi mỉm cười nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, lúc này mặt bà đã không còn một giọt máu. Tôi chậm rãi giải thích:
“Thưa các bác các cô, mâm lẩu hải sản này thực chất là quà tặng từ công ty logistic nơi con đang làm quản lý kinh doanh. Hôm nay công ty con có chương trình tri ân khách hàng VIP, mỗi quản lý được tặng một suất đại tiệc mang về nhà. Con chỉ nấu nồi cơm trắng bằng gạo nhà mình, và làm thêm một đĩa khoai tây chiên từ số khoai có sẵn.”
Tôi dừng lại một chút, quay sang nhìn chồng rồi nhìn mẹ chồng:

“Sáng nay mẹ đưa con 100 nghìn để chuẩn bị cho 15 người khách quý. Con biết mẹ muốn thử thách tài vén khéo của con dâu tỉnh lẻ. Nhưng con nghĩ, danh dự của gia đình và thể diện của mẹ trước mặt họ hàng mới là quan trọng nhất. Nếu con cầm 100 nghìn đi mua vài bìa đậu, mấy cọng rau về nấu, thì người chịu tiếng cười chê không chỉ là con, mà chính là mẹ — người đứng đầu cái nhà này. Con không muốn ai bảo mẹ chồng con bủn xỉn, keo kiệt với khách quý.”
Cái kết của sự im lặng
Bầu không khí trong căn nhà lúc này ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
15 vị khách nhìn nhau, những người tinh ý ngay lập tức hiểu ra vấn đề. Ánh mắt họ nhìn mẹ chồng tôi thay đổi hoàn toàn — từ ngưỡng mộ chuyển sang ái ngại, chê trách, thậm chí là coi thường. Đưa 100 nghìn cho con dâu làm cơm tiếp 15 khách VIP, trò “chơi khăm” này của bà thực sự quá cạn tình cạn nghĩa.
Bác trưởng họ đặt đôi đũa xuống bàn, thở dài một tiếng rồi nói với mẹ chồng tôi: “Thím cả à, thím có phúc mà không biết hưởng. Đứa con dâu vừa thông minh, vừa biết nghĩ cho thể diện của mẹ chồng như thế này, thím còn muốn ‘thử thách’ cái gì nữa? Thời buổi nào rồi mà còn đối xử với con cái kiểu ấy.”
Mẽ chồng tôi cúi gục đầu, hai tay đan chặt vào nhau, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Bà không thể ngờ, cái bẫy bà giăng ra để làm nhục đứa con dâu tỉnh lẻ, cuối cùng lại biến bà thành trò cười cho cả dòng họ.
Lúc này, chồng tôi bỗng đứng dậy. Anh nắm lấy tay tôi trước mặt tất cả mọi người, giọng run lên vì xúc động nhưng đầy kiên quyết: “Con xin lỗi bác, xin lỗi mọi người. Và con xin lỗi vợ. Thời gian qua con đã quá nhu nhược để vợ phải chịu nhiều ấm ức.”
Anh quay sang mẹ chồng, lần đầu tiên trong đời dám nói lý với bà: “Mẹ ạ, từ mai vợ chồng con xin phép được dọn ra ngoài ở riêng. Chúng con lớn rồi, cần tự lập, và con cũng cần có trách nhiệm bảo vệ vợ của con.”
Mẹ chồng tôi hoàn toàn sụp đổ, bà không thốt nên lời. Đêm đó, sau khi khách khứa ra về, căn nhà vắng lặng đến lạ kỳ. Tôi thu dọn đồ đạc vào vali, lòng nhẹ nhõm đến lạ. Tôi không oán hận bà, bởi vì nhờ có 100 nghìn của bà ngày hôm nay, tôi đã tự tìm lại được giá trị của chính mình, và quan trọng nhất, tôi đã đánh thức được người đàn ông sẽ đi cùng mình suốt cuộc đời.