…một lá thư được gửi đến tận tay Hùng.
Phong bì dày, in logo một tập đoàn lớn. Cậu mở ra, bên trong là tờ giấy mời ngắn gọn:
“Trân trọng mời Hùng đến gặp trực tiếp Chủ tịch vào 9h sáng mai.”
Hùng sững người.
Chủ tịch…?
Cái tên bên dưới khiến tim cậu đập mạnh.
Chính là người đàn ông hôm đó.
Hôm sau, Hùng đến một tòa nhà cao tầng sang trọng. Cậu đứng trước cửa mà tay vẫn còn run. Bộ đồ sơ mi cũ khiến cậu thấy mình lạc lõng giữa không gian hào nhoáng.
Thư ký dẫn cậu vào phòng.
Người đàn ông hôm trước – giờ đã tỉnh táo, ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt trầm ổn nhưng ấm áp.
– Cậu đến rồi.
Hùng cúi đầu:
– Dạ… cháu chào bác.
Ông mỉm cười:
– Nhờ cậu, tôi còn ngồi đây.
Rồi ông hỏi thẳng:
– Nghe nói… cậu bỏ lỡ kỳ thi vì cứu tôi?
Hùng im lặng vài giây, rồi gật đầu:
– Dạ… nhưng không sao ạ. Cứu người quan trọng hơn.
Ông nhìn cậu rất lâu.
Ánh mắt ấy… không còn là sự biết ơn đơn thuần, mà là sự đánh giá.
– Cậu học ngành gì?
– Dạ… quản trị kinh doanh.
– Ước mơ của cậu là gì?
Hùng khựng lại.
– Dạ… cháu chỉ mong ra trường, xin được việc, đỡ đần gia đình.
Ông bật cười nhẹ:
– Ước mơ nhỏ vậy thôi à?
Hùng cúi đầu:
– Với cháu… vậy là đủ rồi.
Căn phòng im lặng.
Rồi ông đẩy về phía Hùng một tập hồ sơ.
– Đây là quyết định nhận cậu vào làm… thực tập sinh đặc biệt tại tập đoàn của tôi.
Hùng tròn mắt:
– Cháu… chưa tốt nghiệp…
– Tôi biết.
Ông ngắt lời, giọng chắc chắn:
– Nhưng tôi không cần một tấm bằng để đánh giá một con người.
– Tôi cần một người… dám dừng lại giữa đường, khi cả thế giới đang vội vàng.
Hùng nghẹn lại.
– Nhưng… kỳ thi của cháu…
Ông gật đầu:
– Tôi đã làm việc với trường của cậu. Cậu sẽ được thi lại.
– Nhưng nhớ một điều… – ông nhìn thẳng vào Hùng – cơ hội này không phải phần thưởng.
– Mà là thử thách.
Hùng siết chặt tay.
– Nếu cháu không làm tốt…
– Tôi sẽ là người cho cậu rời đi đầu tiên.
Hùng cúi đầu thật sâu:
– Dạ… cháu hiểu.
Những ngày sau đó, cuộc sống của Hùng thay đổi hoàn toàn.
Từ một sinh viên nghèo, cậu bước vào môi trường mà mọi thứ đều xa lạ.
Áp lực.
Cạnh tranh.
Ánh mắt nghi ngờ từ đồng nghiệp.
Có người xì xào:
– Chắc lại “con ông cháu cha”.
– Không thì sao được nhận đặc cách?
Hùng không giải thích.
Cậu chỉ im lặng làm việc.
Ngày làm 10 tiếng.
Tối về học lại kiến thức.
Có hôm ngủ gục ngay trên bàn.
Một tháng sau.
Một dự án quan trọng bị lỗi.
Người chịu trách nhiệm chính… là trưởng nhóm của Hùng.
Ông chủ tịch triệu tập họp gấp.
Cả phòng im phăng phắc.
Trưởng nhóm run rẩy:
– Thưa chủ tịch… là do…
Anh ta liếc sang Hùng.
– Do cậu thực tập sinh mới chưa có kinh nghiệm…
Mọi ánh mắt đổ dồn về Hùng.
Chỉ cần gật đầu… cậu sẽ thoát.
Nhưng Hùng đứng dậy.
– Thưa… phần đó là do em đề xuất.
– Lỗi là của em.
Cả phòng sững lại.
Ông chủ tịch không nói gì.
Chỉ nhìn Hùng.
– Cậu biết hậu quả không?
– Dạ biết.
– Vẫn nhận?
Hùng gật đầu:
– Dạ. Làm sai thì phải chịu.
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi ông khẽ cười.
– Tốt.
Ông quay sang cả phòng:
– Dự án này… sửa lại từ đầu.
– Và người phụ trách chính… là Hùng.
Tất cả ồ lên.
Ngay cả Hùng cũng sững sờ.
Ba tháng sau.
Dự án thành công.
Vượt xa kỳ vọng.
Hùng đứng trong phòng họp, tay vẫn run khi nghe quyết định cuối cùng:
– Từ hôm nay, Hùng chính thức trở thành nhân viên chính thức.
– Và là người trẻ nhất từng giữ vị trí trưởng nhóm dự án.
Tiếng vỗ tay vang lên.
Nhưng Hùng chỉ nhớ một điều…
Cái ngày cậu dừng xe bên lề đường.
Nếu hôm đó cậu chọn chạy tiếp…
Có lẽ cậu đã tốt nghiệp đúng hạn.
Nhưng sẽ không bao giờ có ngày hôm nay.
Cuộc đời đôi khi…
Không rẽ hướng khi ta chọn đúng.
Mà rẽ hướng… khi ta chọn điều tử tế.