
Chồng mừng vì bồ có th:ai, mời cả nhà chồng đi du lịch, tôi lặng lẽ làm một việc khiến 8 người đ:ứng hì:nh khi về nhà…
Ánh nắng buổi sáng chói chang hắt qua cửa sổ sát đất của căn penthouse rộng lớn, nhưng nó không đủ sức làm ấm bầu không khí lạnh lẽo như băng giá trong phòng khách. Tôi ngồi đó, đôi tay đan chặt vào nhau, nhìn chồng mình – hay đúng hơn là người đàn ông tôi đã chung sống như vợ chồng suốt ba năm qua – đang hớn hở chuẩn bị hành lý. Thành không hề hay biết tôi đã tường tận mọi chuyện, anh ta vẫn đang mải mê trong viễn cảnh về một gia đình mới với cô nhân tình trẻ trung.
“Kìa Vy, sao em cứ ngồi đực ra đó như pho tượng thế? Mau giúp anh xếp đồ cho mẹ và cái Linh đi chứ, cả nhà mình đi chuyến này là để ăn mừng, em phải vui lên chứ!” Thành lên tiếng, giọng nói đầy sự hối thúc nhưng ánh mắt lại chẳng hề có chút tình nghĩa nào dành cho tôi. Anh ta gọi việc đưa cả gia đình đi du lịch là “ăn mừng”, nhưng điều anh ta giấu giếm chính là lý do thực sự: cô bồ nhí của anh ta vừa thông báo có thai, và anh ta muốn đưa cả nhà đi để chuẩn bị tâm lý đón “người mới”.
Mẹ chồng tôi, bà Lan, bước ra từ phòng trong với vẻ mặt hớn hở, tay cầm chiếc kính râm đắt tiền mà tôi đã mua tặng vào sinh nhật năm ngoái. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt nửa khi:nh mi:ệt nửa đắc ý, rồi quay sang bảo Thành: “Thôi con ạ, để nó ngồi đó mà suy ngẫm về phận mình. Có những người dù cố gắng đến đâu cũng chẳng thể đem lại tiếng cười cho cái nhà này bằng một tin vui từ phương xa.” Câu nói của bà s:ắc lẹ:m, đầy sự châ:m bi:ế:m về việc tôi kết hôn đã lâu mà chưa có con.
Linh, em gái Thành, cũng không vừa khi vừa soi gương vừa nói đế vào: “Đúng đấy anh Thành ạ, người ta có phúc thì mới có phần. Có người chỉ biết giữ cái vỏ bọc hào nhoáng mà bên trong thì rỗng tuếch. Chuyến đi này nhà mình phải chơi thật sướng, để bõ công bấy lâu nay phải chịu đựng cái không khí u ám trong cái nhà này.” Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “chịu đựng” như thể tôi là kẻ t:ội đ:ồ đang gia:m c:ầm họ trong sự giàu sang mà bố đ:ẻ tôi đã chu cấp.
Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo và đầy ẩn ý mà họ chẳng thèm để tâm: “Phải rồi, mẹ và Linh cứ đi chơi cho thỏa thích. Ở nhà tôi sẽ lo liệu mọi thứ thật tươm tất, để khi mọi người trở về, tất cả sẽ thực sự bước sang một trang mới, đúng như ý muốn của anh Thành.” Tôi nhìn thẳng vào mắt Thành, người đàn ông đang mặc trên người bộ vest hàng hiệu do tôi mua, đứng trong căn nhà do bố tôi đứng tên, nhưng tâm hồn thì đã thuộc về một kẻ khác.
Thành hơi khựng lại một chút trước cái nhìn của tôi, nhưng sự hư:ng ph:ấn của kẻ vừa tìm được “người nối dõi” đã lấn át tất cả.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN![]()
![]()
![]()
…Ba ngày sau, họ trở về.
Cửa penthouse vẫn mở. Không một bóng người.
Mẹ chồng tôi bước vào trước, vừa tháo kính vừa cau mày: “Sao nhà cửa im ắng thế này?”
Nhưng chỉ một bước nữa, cả 8 người như chết lặng.
Phòng khách trống trơn.
Không sofa, không tranh treo tường, không đèn chùm, không cả một món đồ nào từng thuộc về tôi.
Chỉ còn lại một chiếc vali cũ đặt giữa sàn, trên đó là xấp giấy được sắp ngay ngắn.
Thành run tay mở ra.
Đơn ly hôn.
Giấy chuyển quyền sở hữu căn nhà.
Và một bản sao kê tài khoản.
Tôi đã rút toàn bộ số tiền mình từng đứng tên, bao gồm cả số tiền bố tôi chu cấp suốt 3 năm qua.
Dưới cùng là một mảnh giấy nhỏ, chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Gia đình mới của anh – em trả lại anh.
Còn cuộc đời em – từ nay em tự giữ.”
Tiếng kính rơi vỡ loảng xoảng.
Mẹ chồng tôi khuỵu xuống ghế, gào lên không thành tiếng.
Linh đứng chết trân, mặt cắt không còn giọt máu.
Còn Thành…
Anh ta lao ra ban công, gọi tên tôi trong hoảng loạn.
Nhưng phía dưới chỉ còn dòng xe tấp nập.
Không còn tôi nữa.
Lần đầu tiên sau 3 năm, căn nhà ấy thật sự thuộc về họ.
Và cũng là lần đầu tiên… họ hiểu thế nào là mất tất cả.