Đúng 3 tháng sau buổi họp lớp ĐH, chồng x::in tôi buông th::a để anh đến với tình cũ vì thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 con. Song anh lại không nghĩ rằng việc làm của anh biến tôi thành mẹ đơn thân nuôi 4 con. Chồng quá quyết tâm đến với tình cũ tôi đành chấp nhận nhưng yêu cầu anh giao hết tài sản cho mẹ con tôi trước khi ly hôn và c:ái k::ết kh::ông ng::ờ 3 năm sau…
Đúng 3 tháng sau ngày họp lớp, khi tôi đang tất bật chuẩn bị bữa tối cho đại gia đình 6 người, Tuấn gọi tôi vào phòng làm việc. Mặt anh nghiêm trọng, lạnh lùng khác hẳn ngày thường: “Ly ơi, mình ly hôn đi.”
Tôi ch//ết lặng, chiếc vá múc canh trên tay rơi xuống sàn kêu xo/ảng một tiếng. “Anh nói cái gì? Anh đùa à? Đang yên đang lành…”… “Anh không đùa,” Tuấn ngắt lời, giọng kiên quyết. “Anh gặp lại Lan trong buổi họp lớp. Cô ấy… cô ấy kh/ổ quá em ạ. Chồng bỏ, giờ làm mẹ đơn thân nuôi con một mình, kinh tế khó khăn, lại hay ố/m đa/u. Cô ấy cần một người đàn ông che chở. Anh nhận ra anh vẫn còn yêu Lan rất nhiều. Ngày xưa bọn anh chia tay chỉ vì hiểu lầm.”
Tôi nghe mà tai ù đi, m/áu trong người như đ/ông cứ/ng lại. Tôi nhìn người đàn ông mình đã đ/ầu g/ối t/ay ấ/p 10 năm nay, người cha của 4 đứa con tôi, mà cảm thấy xa lạ đến rợ/n người: “Anh nói anh thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 đứa con? Anh x/ót x/a cho cô ấy?” Tôi hỏi lại, giọng ru/n rẩ/y vì k/ìm n/én c/ơn gi/ận. “Đúng, cô ấy yếu đuối và c/ô độ/c lắm. Còn em… em mạnh mẽ, em giỏi giang. Không có anh, em vẫn sống tốt.”
Tôi bật cười, nước mắt trào ra mặn chát: “Anh Tuấn ạ, anh thương tình cũ vất vả nuôi 1 con, nên anh quyết định biến vợ mình thành mẹ đơn thân nuôi 4 đứa con sao? Anh nhân từ với người ngoài, nhưng lại t/àn đ/ộc với m/áu m/ủ của mình đến thế à?”
Tuấn cúi gằm mặt, lí nhí: “Anh biết anh s/ai với mẹ con em. Nhưng trái tim anh đã chọn rồi. Anh không thể sống dối lòng mình được.”
Tôi lau nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi nói, giọng đanh thép: “Được, tôi đồng ý buông tha cho anh làm người hùng. Nhưng tôi có một điều kiện.”. “Điều kiện gì anh cũng chấp nhận, miễn là em ký đơn nhanh chóng,” mắt Tuấn sáng lên.
“Anh ra đi tay tr/ắng. Toàn bộ căn biệt thự này, chiếc xe ô tô, và số tiền tiết kiệm 2 tỷ trong ngân hàng phải sang tên cho tôi. Anh chỉ được mang theo quần áo và đồ dùng cá nhân. Tôi cần số tài sản đó để đảm bảo cuộc sống cho 4 đứa con của anh.”…
xem tiếp dưới bình luận…![]()
![]()
Tuấn im lặng rất lâu.
Tôi nhìn thấy trong mắt anh sự giằng xé. Nhưng rồi anh vẫn gật đầu.
— Được… anh đồng ý.
Có lẽ trong đầu anh lúc đó chỉ nghĩ đến Lan. Chỉ cần được ở bên cô ấy, anh sẵn sàng bỏ lại tất cả.
Hai tuần sau, mọi thủ tục hoàn tất.
Căn biệt thự sang tên cho tôi.
Chiếc ô tô cũng đứng tên tôi.
Sổ tiết kiệm 2 tỷ chuyển sang tài khoản của mẹ con tôi.
Ngày ký giấy ly hôn, Tuấn chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ. Trước khi bước ra khỏi cửa, anh còn quay lại nói:
— Ly à… anh xin lỗi. Nhưng em mạnh mẽ lắm. Em sẽ ổn thôi.
Tôi không nói gì. Chỉ nhìn 4 đứa con đang đứng sau lưng mình.
Cánh cửa đóng lại.
Từ hôm đó, tôi chính thức trở thành mẹ đơn thân nuôi 4 con.
Ba năm sau.
Cuộc sống của mẹ con tôi không hề sụp đổ như Tuấn nghĩ.
Tôi dùng số tiền tiết kiệm mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Ban đầu vất vả, có những đêm tôi vừa kiểm hàng vừa khóc. Nhưng dần dần công việc ổn định.
Cửa hàng phát triển thành hai chi nhánh.
Các con tôi cũng lớn lên ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Còn Tuấn… tôi nghe tin qua vài người bạn cũ.
Thời gian đầu, anh sống với Lan khá êm ấm. Anh đi làm công ty, lương vừa đủ chi tiêu cho ba người.
Nhưng chỉ hơn một năm sau, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Lan quen với cuộc sống được chu cấp, không muốn đi làm. Con riêng của cô ấy ngày càng lớn, chi phí ngày càng nhiều. Tuấn phải làm thêm đủ thứ việc để lo cho gia đình mới.
Áp lực tiền bạc khiến họ thường xuyên cãi nhau.
Rồi một ngày, Lan bỏ đi.
Cô ấy để lại một mảnh giấy ngắn ngủi:
“Em không chịu nổi cuộc sống nghèo như thế này.”
Tuấn lúc đó mới nhận ra…
người phụ nữ anh từng nghĩ là yếu đuối cần che chở, thực ra chỉ cần một người có thể nuôi cô ấy.
Ba năm sau ngày ly hôn, một buổi chiều mưa, tôi đang đóng cửa hàng thì thấy một người đàn ông đứng trước cửa.
Áo quần cũ kỹ, gầy đi rất nhiều.
Là Tuấn.
Anh nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
— Ly… anh sai rồi. Anh mất tất cả rồi. Cho anh gặp các con được không?
Tôi im lặng vài giây.
Rồi nhẹ nhàng nói:
— Các con vẫn luôn là con của anh. Anh có quyền gặp chúng.
Tuấn cúi đầu, giọng run run:
— Còn em… em có thể cho anh một cơ hội quay về không?
Tôi nhìn người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình.
Rồi khẽ lắc đầu.
— Không đâu, Tuấn.
Ngày anh rời đi, anh đã chọn cuộc đời của mình rồi.
Tôi quay người bước vào cửa hàng, chỉ nói thêm một câu cuối cùng:
— Nhưng anh yên tâm…
mẹ con tôi sống rất tốt, không cần anh nữa.