Sáng nào chồng cũng lôi tôi ra đánh vì không biết đẻ con trai… Cho đến 1 hôm, tôi ngất ngay giữa sân vì quá đau, anh ta đưa tôi đến bệnh viện và giả vờ như tôi bị ngã xuống cầu thang. Nhưng ai ngờ khi bác sĩ đưa kết quả cho anh ấy thì tấm phim khiến anh ta chết lặng
Sáng nào cũng vậy.
Chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, đánh như trút giận chỉ vì một lý do duy nhất:
“Tao lấy mày về mà mày không biết đ;/ẻ con trai.”
Ban đầu là cái t;/át.
Sau là đ;/ạp, là đ–á.
Cuối cùng là những cú đánh không còn chừa chỗ kín.
Hàng xóm nghe thấy thì đóng cửa.
Mẹ chồng đứng trong nhà, niệm Phật.
Còn tôi, quen dần với việc co người chịu đòn, chỉ mong anh ta đánh nhanh để còn đứng dậy đi nấu cơm.
Tôi sinh được hai đứa con gái. Cả hai đều bị coi là “nợ”.
Mỗi lần nhìn thấy chúng, anh ta lại đánh tôi mạnh hơn, như thể lỗi nằm ở tôi.
Hôm đó cũng là một buổi sáng như mọi ngày.
Anh ta vừa đán;/h vừa ch;/ửi, tôi chỉ thấy tai ù đi, mắt tối sầm. Đến cú cuối cùng, tôi ngã gục xuống nền sân, không còn biết gì nữa.
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên băng ca. Chồng tôi đứng cạnh, mặt tỏ ra lo lắng hiếm hoi. Anh ta dặn bác sĩ rất nhanh:
“Vợ tôi trượt chân ngã cầu thang.”
Tôi không còn sức để nói.
Chỉ nhắm mắt.
Bác sĩ cho tôi đi chụp chiếu tổng quát vì nghi ngờ chấn thương nặng. Tôi được đẩy vào phòng, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu thẳng lên mặt.
Khoảng một tiếng sau, bác sĩ gọi chồng tôi ra ngoài trước.
Tôi nằm trong phòng, nhưng vẫn nghe được giọng nói ở hành lang.
Giọng bác sĩ trầm xuống:
“Anh có thể vào đây xem phim chụp không?”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ vài phút sau, cửa phòng bật mở. Chồng tôi bước vào, mặt trắng bệch, tay cầm tấm phim X-quang, run đến mức không giữ nổi.
Anh ta nhìn tôi, môi mấp máy, nhưng không thốt ra được câu nào.
Bác sĩ theo sau, nói rất chậm, rất rõ kết quả khiến 2 vợ chồng chết lặng…

Bác sĩ đặt tấm phim lên bàn đèn. Ánh sáng trắng hắt qua, làm hiện rõ từng mảng tối trên cơ thể tôi.
Ông nhìn thẳng vào chồng tôi, giọng không còn giữ được sự trung lập nghề nghiệp:
— Anh biết đây là gì không?
Chồng tôi lắc đầu, cổ họng khô khốc.
— Đây không phải dấu vết của một cú ngã.
— Xương sườn số 4, 5, 6 đã từng gãy, đang can lệch.
— Xương chậu có vết nứt cũ.
— Lá lách có dấu hiệu tổn thương do va đập mạnh nhiều lần.
Bác sĩ dừng lại một nhịp, rồi nói câu khiến không khí đông cứng:
— Cơ thể vợ anh cho thấy cô ấy bị bạo hành kéo dài. Nếu hôm nay chậm thêm chút nữa… cô ấy có thể không qua khỏi.
Chồng tôi lảo đảo lùi lại một bước, mắt trợn trừng nhìn tấm phim như nhìn một thứ không thuộc về thế giới này.
Nhưng chưa hết.
Bác sĩ lật sang tấm phim khác.
— Và đây là kết quả xét nghiệm nhiễm sắc thể của anh, vì chúng tôi nghi ngờ nguyên nhân khác…
Ông thở dài.
— Anh không có nhiễm sắc thể Y hoạt động bình thường.
— Nói cách khác… giới tính của đứa trẻ không bao giờ là do người mẹ quyết định.
Không khí như bị rút cạn.
Chồng tôi đứng chết lặng.
Hai tay buông thõng.
Môi run lên bần bật.
— Không… không thể nào… — anh ta lắp bắp — Nhà tôi bao đời nay toàn con trai…
Bác sĩ nhìn thẳng vào mắt anh ta:
— Khoa học không quan tâm đến gia phả.
— Và pháp luật cũng vậy.
Ngay chiều hôm đó, công an vào viện.
Hàng xóm được mời lên làm chứng.
Những lần tôi nhập viện “vì ngã”, “vì trượt chân”, “vì bất cẩn” đều được lật lại.
Mẹ chồng tôi quỳ sụp trước cửa phòng bệnh, miệng lẩm bẩm niệm Phật, nhưng không dám nhìn tôi.
Còn anh ta…
Bị còng tay ngay trong hành lang bệnh viện.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy anh ta khóc.
Ba tháng sau, tôi ôm hai con gái rời khỏi căn nhà ấy.
Không quay đầu.
Không mang theo gì ngoài vài bộ quần áo và giấy tờ.
Tôi sống sót.
Và lần đầu tiên, tôi hiểu ra một điều đau đến nhói lòng:
👉 Không phải tôi không biết đẻ con trai.
👉 Mà là tôi đã cưới nhầm một người đàn ông không xứng làm người.
Còn hai đứa con gái của tôi?
Chúng nắm tay tôi, bước ra ánh sáng.
Và đó là lần đầu tiên… tôi thấy tương lai của mình không còn tối nữa.