Trong khi con trai rút hết 2 tỷ tiền tiết kiệm đưa b//ồ đi chơi khắp thế giới, bỏ mặc người vợ đau ốm và con cái khổ sở. Chứng kiến cảnh này, mẹ chồng đã làm một chuyện không ai ngờ tới, tạo ra một cú s:ốc lớn khiến người con tr…ai hối hận suốt cuộc đời!
Đêm tháng Mười Hai, bệnh viện tư nhân lạnh lẽo mùi thu:ố:c s:á:t trù:ng. Hà cố nhắm mắt nhưng cơn s:ốt cứ hầm hập đ:ố:t ch:á:y c:ơ th:ể, còn cơn đau đầu thì b:úa b:ổ không ngừng. Bên cạnh cô, chiếc điện thoại phát ra ánh sáng mờ ảo, hiển thị ảnh chụp màn hình tin nhắn cũ từ chồng, Hoàng: “Anh bận họp đột xuất, em tự lo ăn uống nhé. Con bé cứ để đấy, tiền học kỳ này để anh tính sau.” Ngay sau đó, một thông báo mạng xã hội hiện lên: Hoàng vừa đăng ảnh check-in tại sân bay Frankfurt, kèm theo một bức ảnh Giáng sinh rực rỡ bên một phụ nữ tóc vàng và một đứa trẻ lạ. Bức ảnh như một gáo nước lạnh t:ạt thẳng vào sự yếu ớt của Hà, khiến cô run lên vì lạnh lẽo trong tim hơn là vì cơn s:ốt.
“Anh bận họp? Bận đến mức phải vượt nửa vòng Trái đất để ‘họp’ với cô ta và cái bóng đèn Giáng sinh anh tự tạo ra sao?” Hà thì thầm, giọng khản đặc, chua chát. Cô nhớ lại cái đêm trước, khi cô cầu xin anh đưa con trai, cu Tít, đi nộp tiền học muộn. Anh chỉ liếc nhìn cô một cái, đôi mắt lạnh lùng, rồi quăng lại một câu: “Cô lúc nào cũng ốm yếu thế, tiền nong thì lúc nào cũng đòi hỏi. Thẻ của mẹ tôi còn bao nhiêu tôi sẽ rút tạm. Cô tự lo lấy thân đi.” Anh luôn dùng cái cớ thẻ của mẹ để phủ đầu cô, biến việc chu cấp cho vợ con thành một sự ban ơn nh:ục nh:ã.
Cửa phòng bệnh đột ngột mở ra, không phải là y tá, mà là một người phụ nữ trạc ngoại lục tuần, dáng vẻ khắc khổ nhưng ánh mắt lại s:ắc như d:ao. Đó là bà Thảo, mẹ chồng của Hà. Bà lật đật đặt túi đồ quê lên ghế, nhìn thấy con dâu xanh xao nằm bẹp dí trên giường bệnh, rồi nhìn sang màn hình điện thoại đang sáng. Bà Thảo không cần hỏi cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sự im lặng của bà lúc đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách mắng nào.
“Mẹ… sao mẹ lại lên đây ạ?” Hà cố gượng dậy, nhưng không thành.
Bà Thảo tiến lại gần, vuốt nhẹ mái tóc b:ết mồ hôi của con dâu, nhưng ánh mắt lại hướng về phía xa xăm. “Mẹ không lên thì ai lên? Chờ thằng quý tử nhà tôi nó họp xong ở trời Tây rồi mới nhớ đường về với vợ con nó à? Hà này, con cứ nghỉ ngơi đi. Mẹ nhìn thấy rồi. Mẹ nhìn thấy hết rồi. Mẹ biết nó dùng tiền của mẹ để làm cái chuyện ‘đột xuất’ gì rồi.” Giọng bà Thảo trầm xuống, nén chứa sự gi:ận d:ữ mà chỉ người làm mẹ mới có.
“Mẹ, con… con không sao. Chắc anh ấy cũng có lý do riêng…” Hà lắp bắp nói đỡ cho chồng một cách vô vọng, vì thói quen cố gắng giữ gìn gia đình đã ăn sâu vào m:á:u.
Bà Thảo cười nhạt, một nụ cười đầy ca:y đ:ắng. “Lý do riêng? Lý do của nó là một chiếc váy hàng hiệu, một vé máy bay hạng nhất cho bồ và một câu chuyện cổ tích giả tạo cho cái đứa con rơi rớt ngoài kia. Còn lý do của con là nằm đây, thiếu tiền viện phí, con trai thiếu tiền học! Thôi, con đừng ngụy biện nữa. Mẹ biết tính thằng Hoàng rồi. Nó luôn nghĩ rằng đồng tiền của mẹ là cái mỏ vô tận để nó đào, nó tiêu, nó mua vui cho những cuộc tình vô nghĩa của nó.”
Ngay trong đêm đó, khi Hà đã ngủ thiếp đi vì thu:ố:c, bà Thảo lặng lẽ rút điện thoại ra.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN![]()
![]()
![]()