…Ông Lâm không quay đầu lại, chỉ kéo cao cổ áo, bước chậm rãi ra khỏi cánh cổng mà ông từng tự tay sơn từng lớp, từng tin rằng đó sẽ là nơi mình sống nốt quãng đời còn lại, nhưng giờ đây… lại trở thành nơi không còn chỗ cho mình nữa.
Gió cuối đông thổi hun hút, ông đi bộ một đoạn dài rồi dừng lại ở bến xe, ngồi xuống chiếc ghế đá lạnh buốt, bàn tay run run ôm chặt chiếc túi nhỏ – thứ duy nhất ông mang theo, mà chẳng ai biết trong đó là cả một gia tài đủ để đổi đời bất cứ ai.
Ông không khóc.
Chỉ thở dài.
Cái đau của ông… không phải là bị đuổi đi.
Mà là… bị chính đứa con mình tin tưởng nhất, quay lưng.
Đêm đó, ông ngủ tạm ở một nhà nghỉ rẻ tiền.
Căn phòng nhỏ, tường ẩm, chăn mỏng.
Ông nằm quay mặt vào tường, mắt mở thao láo suốt đêm.
Sáng hôm sau, ông lấy cuốn sổ tiết kiệm ra, nhìn con số hơn 10 tỷ, rồi lại cất đi, ánh mắt trầm lại như vừa đưa ra một quyết định nào đó rất lớn.
Trong khi đó, ở căn nhà vừa sang tên…
Hùng ngồi giữa phòng khách, chân vắt lên bàn, giọng đầy mãn nguyện:
– Từ giờ nhà này là của mình rồi, khỏi phải nhìn mặt ông già khó chịu nữa.
Vợ Hùng cười khẩy:
– May mà ông ấy dễ dụ, chứ không thì làm gì có chuyện sang tên nhanh vậy.
Nhưng niềm vui ấy… không kéo dài lâu.
Chỉ sau vài tuần, công việc của Hùng bắt đầu trục trặc.
Hợp đồng làm ăn bị hủy.
Khoản tiền đầu tư tưởng chắc ăn… lại mất trắng.
Chưa dừng lại, ngân hàng liên tục gọi điện nhắc nợ.
Căn nhà vừa có giấy tờ đứng tên… bỗng trở thành tài sản duy nhất để cầm cố.
Vợ Hùng bắt đầu hoảng loạn:
– Hay mình bán nhà đi, trả nợ trước đã?
Hùng gắt lên:
– Bán rồi ở đâu?
– Không bán thì lấy gì trả?
Hai vợ chồng bắt đầu cãi vã.
Căn nhà từng ấm áp… giờ ngày nào cũng đầy tiếng quát tháo.
Một buổi chiều, khi Hùng vừa nhận tin bị siết nợ, anh ngồi thẫn thờ trước cửa, lần đầu tiên trong đời… thấy sợ.
Trong đầu anh chợt hiện lên hình ảnh người cha già… lặng lẽ xách túi rời đi.
Một cảm giác nhói lên.
Nhưng anh gạt đi.
– Tại ông ấy thôi… già rồi mà còn giữ tiền, không chịu đưa cho mình…
Anh lẩm bẩm, như tự biện minh.
Cùng lúc đó…
Ở một nơi khác, ông Lâm xuất hiện trước cửa một viện dưỡng lão mới xây.
Ông gặp quản lý, đặt nhẹ cuốn sổ tiết kiệm lên bàn:
– Tôi muốn tài trợ toàn bộ chi phí xây thêm khu nhà cho người già không nơi nương tựa.
Người quản lý sững sờ:
– Dạ… số tiền này rất lớn… bác chắc chứ ạ?
Ông Lâm gật đầu, giọng bình thản:
– Tôi từng có một mái nhà… nhưng giờ không còn nữa.
– Tôi chỉ muốn… những người như tôi… có một chỗ để về.
Ông dừng lại một chút, rồi nói thêm:
– Nhưng tôi có một điều kiện.
– Không tiếp nhận những người con… từng đuổi cha mẹ mình ra khỏi nhà.
Câu nói nhẹ… nhưng như dao cắt.
Vài tháng sau…
Hùng thực sự rơi vào đường cùng.
Nhà bị ngân hàng siết.
Vợ bỏ đi.
Bạn bè quay lưng.
Không còn gì trong tay, anh lang thang khắp nơi… và cuối cùng, nghĩ đến một người duy nhất:
Cha.
Anh tìm về nơi từng là nhà mình… nhưng giờ đã thuộc về người khác.
Hỏi thăm khắp nơi… cuối cùng cũng biết ông đang ở viện dưỡng lão.
Hùng chạy đến.
Nhìn thấy ông Lâm đang ngồi tưới cây, tóc bạc hơn, dáng người gầy đi… nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường.
Hùng lao đến, quỳ sụp xuống:
– Bố… con sai rồi… bố về với con đi…
Ông Lâm không nhìn xuống ngay.
Chỉ chậm rãi tưới nốt chậu cây, rồi mới đặt bình xuống.
Ông nhìn con trai.
Ánh mắt không giận.
Cũng không trách.
Chỉ là… không còn gì nữa.
– Nhà đâu mà về?
Một câu hỏi… khiến Hùng nghẹn cứng.
Nước mắt trào ra:
– Con… con không còn gì nữa rồi bố…
Ông Lâm gật đầu nhẹ:
– Bố cũng từng như vậy.
Một khoảng lặng kéo dài.
Hùng nắm lấy tay ông:
– Bố… cho con một cơ hội…
Ông Lâm rút tay lại, giọng chậm rãi:
– Cơ hội… bố đã cho con rồi.
– Ngay ngày con đuổi bố ra khỏi nhà.
Hùng bật khóc nức nở.
Ông Lâm quay đi, bước chậm về phía dãy phòng phía sau.
Không quay đầu.
Không dừng lại.
Có những thứ… một khi đã mất…
Không phải vì nghèo.
Mà là vì… người ta đã tự tay đánh rơi.