Trên máy bay, 1 đứa bé khóc không ngừng. Đúng lúc này vị đại gia giàu có giận dữ tiến lại gần và qu;/át tháo yêu cầu đứa trẻ phải im lặng, ông ta mắng xối xả cho đến khi người mẹ đơn thân lên tiếng tiết l-ộ rằng đứa bé đang bị…
Chuyến bay vừa cất cánh chưa đầy 20 phút.
Trong hàng ghế yên tĩnh, tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên không dứt.
Tiếng khóc khàn, gấp, như thể đứa bé đang đau đớn hơn là mè nheo.
Người mẹ trẻ ngồi ghế 27A ôm con sát vào lòng, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Cô vỗ về, thì thầm, dỗ dành… nhưng đứa bé vẫn khóc không ngừng.
Nhiều hành khách bắt đầu khó chịu.
Ở hàng ghế phía trước, ông Trần Minh Khang tháo tai nghe, quay lại.
Mặt ông đỏ gay vì tức giận.
Ông đứng bật dậy, bước thẳng đến chỗ người mẹ trẻ:
“Cô không biết dạy con à?
Đây là máy bay, không phải cái chợ!”
Tiếng khóc của đứa bé càng lớn hơn.
Ông Khang gằn giọng, không hề hạ thấp:
“Trẻ con thì bịt mồm nó lại!
Cô làm ảnh hưởng đến cả khoang đấy, cô có biết tôi là ai không?”
Cả khoang máy bay im phăng phắc.
Thu An siết chặt con, giọng run run:
“Cháu… cháu xin lỗi mọi người…
Con em không cố ý đâu ạ…”
Ông Khang cười khẩy:
“Xin lỗi là xong à?
Không có tiền thì đừng đi máy bay!”
Một vài người quay mặt đi.
Không ai lên tiếng.
Thu An ngẩng đầu lên.
Đôi mắt cô đỏ hoe nhưng kiên quyết.
Cô nói, không to, nhưng từng chữ rơi xuống khoang máy bay như đá:
“Thưa ông…
con tôi đang bị…
Tiếng khóc của đứa bé đột ngột ngắt quãng, chuyển thành những tiếng thở dốc yếu ớt.
Thu An và toàn bộ máy bay lúc này chet lặng… ![]()
![]()
“… cơn tim bẩm sinh tái phát.”
Thu An nói rất khẽ, nhưng đủ để cả khoang nghe rõ.
“Bác sĩ dặn nếu con khóc tím, thở dốc thế này…
có thể không qua nổi chuyến bay.”
Đứa bé thoi thóp trong lòng mẹ.
Môi tái, tay co lại.
Một tiếp viên lao tới.
Chuông cấp cứu vang lên.
Ông Khang đứng sững.
Mặt ông trắng bệch.
Trong khoảnh khắc, ông nhìn thấy…
một bé trai giống hệt con trai ông, đứa trẻ đã mất 12 năm trước vì tim bẩm sinh, cũng trên một chuyến bay.
Đứa bé ấy nhìn ông, không trách móc.
Chỉ lặng lẽ lắc đầu.
Máy bay hạ cánh khẩn cấp.
Đứa trẻ được cứu.
Còn ông Khang…
ngồi lặng suốt chuyến bay sau,
không nói một lời.
Từ hôm đó, người ta thấy ông luôn nhường chỗ cho phụ nữ bế con.
Và mỗi lần nghe tiếng trẻ khóc,
ông cúi đầu rất thấp.
Như đang xin lỗi một ai đó… không còn ở đây nữa.