
PHA “TĂNG CA” ĐI VÀO LÒNG ĐẤT CỦA VỊ BÁC SĨ VÀ NỮ CẤP DƯỚI: MANG TIẾNG ĐI TRỰC MÀ LẠI “TRỰC CHỈ” VÀO NHÀ NGHỈ!
Đúng là đừng đùa với giác quan thứ 6 của các ông chồng. Tưởng là “kín cổng cao tường”, ai ngờ bị úp sọt ngay tại trận không trượt phát nào.
Mà nể ông chồng thật sự, bắt quả tang sếp của vợ “tòm tem” mà vẫn bình tĩnh xưng hô anh – em, nói chuyện lý lẽ đâu ra đấy. Ông bác sĩ thì đeo khẩu trang kín mít, ngồi im như tượng, chắc đang load xem nên kê đơn thuốc gì cho tình huống “khó đỡ” này. Vợ thì trốn trong toilet không dám ra mặt.
Pha xử lý “cạn lời” của cặp đôi khi bị bắt bài mới thật sự là đỉnh cao của sự xấu hổ…
…Nhưng mọi thứ chưa dừng lại ở đó.
Cánh cửa phòng khép hờ, không khí đặc quánh như có thể cắt ra được bằng dao. Ông chồng không hề la hét, không đập phá, chỉ nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt quét một vòng chậm rãi. Cái chậm ấy mới đáng sợ.
“Em ra đây đi,” anh nói, giọng đều đều, không cao không thấp.
Trong toilet, tiếng nước chảy bật lên như một phản xạ vô thức. Người vợ đứng chết trân, tay run đến mức không khóa nổi vòi.
Ông bác sĩ lúc này mới nhúc nhích. Ông ta tháo khẩu trang, để lộ khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi túa ra ở thái dương. Rõ ràng, đây không phải ca trực nào trong đời y nghiệp của ông từng được học qua.
“Anh hiểu nhầm rồi…” ông bác sĩ mở lời, giọng khàn khàn.
Ông chồng mỉm cười, nụ cười mỏng như lưỡi dao.
“Không sao. Anh cứ nói tiếp đi. Tôi đang nghe đây.”
Câu nói ấy khiến căn phòng im phăng phắc. Người đàn ông ấy không cần gầm lên, vì sự bình tĩnh của anh ta còn đáng sợ hơn mọi cơn thịnh nộ.
Cuối cùng, cánh cửa toilet bật mở. Người vợ bước ra, mặt không còn giọt máu, áo blouse nhàu nát, ánh mắt hoảng loạn không dám nhìn thẳng chồng. Chỉ một khoảnh khắc đối diện, cô đã bật khóc, nước mắt rơi lã chã nhưng không một tiếng xin lỗi nào thốt ra được.
“Anh đã đoán đúng,” ông chồng nói chậm rãi.
“Những ca trực đột xuất. Những tin nhắn xóa vội. Những lần bảo ‘đi tăng ca’ nhưng nước hoa thì lại thay mùi.”
Ông bác sĩ cúi gằm mặt. Lúc này, mọi học hàm, chức vụ, mọi danh xưng “sếp” hay “bác sĩ giỏi” đều trở nên vô nghĩa. Trước mặt người đàn ông kia, ông ta chỉ còn là kẻ bị lột trần ngay giữa ánh đèn trắng lạnh lẽo của phòng nhà nghỉ.
Điều khiến cả hai người trong phòng sợ nhất không phải là những lời mắng chửi, mà là câu nói tiếp theo:
“Yên tâm, tôi không đánh ai cả,” ông chồng đứng dậy, chỉnh lại áo.
“Nhưng cái giá phải trả… sẽ không kết thúc ở căn phòng này.”
Anh lấy điện thoại ra, bấm vài thao tác rất nhanh. Không cần nói rõ, nhưng ai cũng hiểu:
– Hồ sơ bệnh viện.
– Tin nhắn, lịch trực, camera hành lang.
– Những thứ tưởng chừng vô hại, nhưng khi xâu chuỗi lại thì đủ để một sự nghiệp rơi thẳng xuống vực.
Ông chồng bước ra ngoài trước, dừng lại ở cửa, quay đầu nói thêm một câu cuối cùng:
“Trực đêm thì phải cứu người. Còn kiểu ‘trực’ này… tôi nghĩ bệnh viện sẽ rất muốn biết.”
Cánh cửa đóng lại.
Phía sau, căn phòng chìm trong sự im lặng nhục nhã, nơi mà một pha ‘tăng ca’ đã đi thẳng vào lòng đất – không cần chôn cất, vì danh dự đã tự tan rã từ trước đó rồi.
