Cha mẹ nuôi con biển hồ lênh láng, con nuôi cha mẹ tính tháng kể ngày…
Chiều cuối thu, ánh nắng nhạt như tấm khăn lụa vắt ngang mái nhà. Trong gian bếp nhỏ, tiếng d-o th:ớt lách cách xen lẫn tiếng lẩm bẩm rời rạc từ phòng khách. Bà Hòa – mẹ của Minh – ngồi thu lu trên ghế, đôi mắt đục ngầu mơ màng. Đôi khi bà bỗng gọi một cái tên lạ, hoặc cười khúc khích với khoảng không.
Từ ngày bác sĩ chẩn đoán bà bị Alzheimer, căn nhà nhỏ này chẳng lúc nào yên. Mỗi đêm, bà đ;i lang thang khắp nhà, mở từng cánh cửa, lục từng ngăn tủ. Có hôm bà ra đường lúc nửa đêm, hàng xóm phải đưa về.
Hạnh – vợ Minh – ban đầu còn tỏ ra thư;ơng c:ảm, nhưng dần dần, sự kiên nhẫn h:ao m:òn. Những buổi chiều tan làm về, nhìn thấy mẹ chồng ngồi thẫn thờ, Hạnh lại thấy một thứ nặ:ng n:-ề đ:-è lên ng-:;ực.
Một tối, khi bà Hòa vừa làm đổ bát canh, nước l:oa;ng khắp sàn, Hạnh buông tiếng thở dài:
– Sống thế này đến bao giờ hả anh?
Minh cầm khăn lau, không trả lời. Hạnh nói tiếp:
– Em biết là mẹ gi:à y:ếu, nhưng b:ệ:nh này… anh cũng thấy rồi đấy. Mình còn trẻ, còn công việc, còn con cái…
Minh ngẩng lên, ánh mắt thoáng buồn:
– Em chịu khó thêm chút nữa. Mẹ chỉ có mình anh…
Hạnh quay mặt, môi mím chặt. Từ hôm đó, trong cô bắt đầu nhen nhóm một ý nghĩ mà chính cô cũng không ngờ.
Hạnh bắt đầu kể với Minh những chuyện “kh::ó ch:ịu” về mẹ chồng: hôm thì bà làm mất chìa khóa nhà, hôm thì bà làm ch:á:-y nồi cơm. Dù sự thật có, có cái Hạnh thêm mắm thêm muối.
Một lần, khi Minh đi công tác, Hạnh gọi điện:
– Em vừa đi chợ về, thấy mẹ đứng ngoài đường, nói là đang tìm bố anh. Em hỏi bố ở đâu, mẹ bảo… ở đám cưới.
Minh im lặng rất lâu. Hạnh biết, từng câu nói ấy như giọt nước mài mòn tảng đá mang tên “hiếu đạo” trong lòng chồng.
Một đêm, Hạnh cố tình để cửa mở. Khi bà Hòa tỉnh giấc, l;-ẩm b-ẩm ra ngoài, Hạnh giả vờ ngủ s-ay. Sáng hôm sau, hàng xóm gọi báo thấy bà đi lạ-c ở chợ đầu mối, suýt bị x:e t:ô:-ng.
Minh h:ốt ho:ản:g đưa mẹ về. Hạnh nhân cơ hội nói:
– Anh thấy chưa? Ng:-uy h:i:ểm thế nào rồi. Nếu còn gi-ữ mẹ ở đây, nhỡ xảy ra chuyện… ai chịu trách nhiệm?
Minh ngồi thừ, không đáp. Hạnh biết, chỉ cần th:-êm một “c-ú h-ích”, chồng sẽ t-ự t-ay đư-:a m:ẹ ra kh;ỏi nhà.
Hôm ấy, Hạnh c:ố tì:n:h để bếp g:as mở khi bà Hòa đang l:úi h:úi trong bếp. M:ùi g:as lan ra, Hạnh giả vờ hoản:g lo:-ạn:
– Mẹ đ:-ịnh gi-t cả n-hà à?!
Minh vừa về đến cửa, nghe câu ấy, bỗng n-ổi gi-ận. Lần đầu tiên, anh qu-;át m;ẹ:
– Co;n xi:n mẹ! Con kh-ông thể tr;-ông m-ẹ được nữa!
Bà Hòa ru-n lên, đôi mắt hoa:ng m:-ang, như không hiểu con trai mình đang nói gì.
Ngày hôm sau, Minh đưa mẹ vào một viện dưỡng lão ở ngoại thành. Hạnh gi-ả v-;ờ rơm rớm nước mắt, nhưng trong lòng nhẹ nhõm. Căn nhà từ hôm đó im ắng lạ thường.
Vài tuần sau, Minh ít nói hẳn. Anh hay ngồi một mình, mắt nhìn ra hiên nhà, nơi mẹ anh vẫn thường phơi nắng. Hạnh nghĩ thời gian rồi sẽ khiến anh quen.
Một buổi sáng, viện dưỡng lão gọi:
– Bà Hòa bỏ đi từ đêm qua, chúng tôi đang tìm…… Đọc tiếp tại bình luận 