Con gái vào Nam lấy chồng suốt 19 năm không về, bố mẹ lẳng lặng tới thăm, nào ngờ khi mở cửa, họ bật kh/óc trong s/ợ h/ãi…
Trong ngôi làng nhỏ ở miền Bắc, người ta vẫn quen thấy vợ chồng ông Thịnh ngồi trước hiên nhà, đôi mắt dõi về con đường quốc lộ nơi chuyến xe khách vào Nam chạy ngang. Đứa con gái út của họ – Thu – đã đi lấy chồng suốt mười chín năm, chưa một lần trở lại.
Ban đầu, Thu còn gọi điện, gửi thư. Nhưng dần dần, những tin tức thưa thớt rồi bi/ến m/ất. Bà Hòa – mẹ Thu – nhiều lần ngồi trước hiên mà rơm rớm nước mắt:
– Không biết giờ nó sống sao… Có khi nào nó đã quên mất quê hương này rồi không ông?
Ông Thịnh nén tiếng thở dài, lòng cũng qu/ặn thắ/t nhưng không nỡ trá/ch con.
Đến một ngày, ông quyết định:
– Bà à, mình phải vào Nam tìm con. Dù thế nào cũng phải thấy tận mắt.
Sau mấy ngày đêm ron/g ru/ổi trên chuyến xe xuyên Việt, cuối cùng ông bà cũng tìm được địa chỉ. Ngôi nhà nhỏ nép mình trong con hẻm yên tĩnh, cửa gỗ cũ kỹ, vách tường loang lổ.
Tim bà Hòa đập thình thịch khi gõ cửa. Một lát sau, cánh cửa hé mở, và Thu xuất hiện. Nhưng hình ảnh trước mắt khiến ông bà ch/ết l/ặng… đọc tiếp dưới bình luận ![]()