Ngày cưới, ai cũng thương tôi vì phải lấy một người đàn ông bị gọi là “ng//hèo”. Sáng hôm sau, tôi ngập ngừng xin chồng 500 ngàn tiền chợ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm điện thoại. 5 phút sau, tài khoản tôi báo có thêm… và đó là lúc mọi người bắt đầu n;gã ngử;a.
Ngày tôi khoác váy cưới, cả họ nhà tôi không ai cười. Không phải vì tôi không xinh, cũng không phải vì đám cưới buồn. Mà vì tôi là người bị é;;p thay em gái gả cho một người đàn ông bị gọi là “chồng ngh;;èo”.
Chú rể của tôi – anh Hoàng – là con trai một gia đình ở huyện. Làm ăn tự do, nghe nói thu nhập bấp bênh, không nhà cửa riêng ở thành phố, cưới xong phải về sống chung với mẹ già.
Còn em gái tôi – Thu – người vốn được hứa gả cho anh Hoàng từ đầu, thì ngồi ở hàng ghế dưới, mặt lạnh tanh, môi mím chặt.
Nếu không có biến cố ba tháng trước, lẽ ra hôm nay, người đứng cạnh anh Hoàng phải là Thu.
Nhà tôi có hai chị em gái.
Tôi – chị cả, 37 tuổi, làm nhân viên hành chính, lương vừa đủ sống, ngoại hình bình thường, chưa từng được coi là “niềm hy vọng” của gia đình.
Thu – em gái tôi, 29 tuổi, xinh, lanh lợi, bán hàng online, ăn nói ngọt ngào, là “báu vật” của bố mẹ.
Khi anh Hoàng đến hỏi cưới Thu, bố mẹ tôi đồng ý gần như ngay lập tức.
Không phải vì quý anh.
Mà vì… sợ Thu quá lứa.
Nhưng rồi, chỉ một tháng trước ngày ăn hỏi, Thu về nhà, nói một câu rất nhẹ:
“Con không lấy anh Hoàng nữa.” ![]()
![]()
Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận