Trong lúc chồng tôi đang mắ///ng tôi xối xả vì mang thai con gái, nhân tình của chồng xuất hiện ở nhà tôi rồi hét lên: “Kết thúc đi! Đứa bé đó thậm chí còn không phải con anh” Đúng lúc này, bố tôi xuất hiện – người đàn ông giàu nhất phố, họ không thể ngờ được bố tôi đã…
Căn nhà bỗng trở nên ngột ngạt, đầy căng thẳng. Linh, 30 tuổi, đứng lặng lẽ trong phòng khách, đôi tay ôm bụng bầu gần 7 tháng. Cô không biết phải làm gì khi Minh, chồng cô, đang quát mắng cô không thương tiếc.
“Linh, sao em không thể sinh một đứa con trai như người ta? Cái thai này… là con gái, chẳng có ích gì cả!” – Minh hét lên, giọng đầy phẫn nộ, mắt trừng trừng nhìn vợ.
Linh cảm thấy như thế giới của mình đang sụp đổ. Cô đã cố gắng hết sức để sinh con khỏe mạnh, vậy mà tất cả những gì cô nhận được chỉ là những lời lẽ cay nghiệt. Cô chỉ muốn tìm một góc tối, che giấu đi nỗi đau trong lòng. Cô không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Cái th-ai trong bụng, tuy là con gái, nhưng lại là niềm hy vọng của cô, là cuộc sống của cô.
Ngay khi đó, một tiếng gõ cửa vang lên. Linh không nghĩ gì nhiều, cô mệt mỏi quá, chẳng có tâm trạng để tiếp đón ai. Nhưng cánh cửa bất ngờ bị đẩy tung ra. Mỹ, nhân tình của Minh, đứng đó, với vẻ mặt đầy tứ/c giận.
“Minh, anh không còn cách nào khác sao? Kết thúc đi!” – Mỹ hét lên, giọng đầy giận dữ. “Đứa bé đó thậm chí còn không phải con anh!”
Linh ngỡ ngàng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Câu nói như một nhát da;/o đâm thẳng vào trái tim cô. Cô bàng hoàng nhìn Minh, hỏi trong sự đau đớn: “Anh… anh đã làm gì?”
Minh không nói gì, chỉ cúi mặt, không dám đối diện với Linh. Mỹ bước vào phòng, ánh mắt khinh bỉ nhìn Linh như thể cô là một người xa lạ. “Anh ta đã làm tất cả với tôi, Linh, nhưng anh ta không phải là cha của đứa bé trong bụng em đâu!”
Cả không gian như bị đông lại. Linh cảm thấy như mình không thể thở nổi. Cô nhìn Minh, người chồng mà cô đã yêu thương và hy sinh, bây giờ lại đứng yên lặng, không nói một lời. Cảm giác bị phản bội và tổn thương khiến cô không thể chịu đựng thêm nữa.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc tồi tệ nhất, cánh cửa bất ngờ bật mở lần nữa. Bố Linh, người đàn ông nổi tiếng giàu có và quyền lực nhất khu phố, bước vào. Ông mặc một bộ vest đen, dáng đi đứng tự tin, ánh mắt s//ắc lạnh, nhưng hôm nay, ánh mắt ông lại đầy sự kiên quyết.
Linh nhìn thấy bố mình, đôi mắt cô bắt đầu rơ/m rớm. Từ nhỏ, cô luôn được cha bảo vệ, nhưng bây giờ, cô không muốn ông phải can thiệp vào cuộc sống của mình. Cô cảm thấy có lỗi vì đã không thể tự mình giải quyết chuyện này. Nhưng ông đã xuất hiện đúng lúc, như một ánh sáng soi đường.
Bố Linh nhìn thấy Minh và Mỹ đang đứng trước mặt mình. Ông không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ quan sát. Đến khi Mỹ bắt đầu định nói thêm gì đó, ông bước đến, giọng trầm và lạnh như băng, đọc tiếp dưới bình luận… ![]()